Tài liệu

Phân tích bài thơ "Qua đèo ngang" của Bà Huyện Thanh Quan

Chia sẻ bởi
Lượt xem: 10305     Tải về: 24     Lượt mua: 0    
Báo lỗi
Bình luận
Nhúng
/ 7
Tài liệu Phân tích bài thơ "Qua đèo ngang" của Bà Huyện Thanh Quan - tài liệu, sách iDoc.VnCho đến giữa thế kỷ trước, trong tâm trí nhiều người, miền đất nước trải dài bên kia đèo Ngang vẫn là cái gì đ
Bài làm 1
Cho đến gia thế k trước, trong tâm trí nhiu người, min đất nước tri
dài bên kia đèo Ngang vn là cái gì đó xa xôi và bí n. Đó là vùng đất mi,
là nước Đàng Trong qua hàng thế k đã là nơi xut phát ca la khói binh
đao và bao nhiêu câu chuyn huyn hoc rùng rn. Thế mà mt ngày kia,
cách đây hơn mt trăm năm mt người ph n khuê các đã t đất Thăng
Long vượt nghìn dm đường, qua Đèo Ngang, vào đến kinh đô Thun Hóa
để làm mt chc quan, trên đỉnh Đèo Ngang, người ph n y, Bà Huyn
Thanh Quan, tc cnh sinh tình đã để li cho văn chương Vit Nam mt bài
thơ bt h: Qua Đèo Ngang.
Bà Huyn Thanh Quan qua Đèo Ngang là đi qua mt ca quan, mt ca
i, là đi t nước này sang nước khác, t triu đại này sang triu đại khác.
Cái không gian đã bun mà thi gian thì càng nn:
Bước ti Đèo Ngang bóng xế
Câu phá đề không t gì hết mà ch nhm gii thiu, ch nhm to không
khí. Người ta nói: Bước vào thơ bà Thanh Quan như bước vào mt ngôi
đền. Nếu thế câu này chính là cng đền. Bước vào cng, chưa thy gì, ch
thy lnh, mt cái lnh không rõ t đâu ra, ch thy đâu đó, khp nơi. My
tiếng bước ti Đèo Ngang đã lnh mà thy ch bóng xếcàng lnh hơn;
không phi nng, cũng không phi mt tri, mà bóng, nghĩa ch là mt ánh
hào quang, mt hình nh, mt biu tượng thôi ch không phi là chính nó.
Đã xế ri li còn tà. Đừng trách tác gi dùng hai t xế, tà gn như không
khác nhau lm v lượng thông tin. Thơ ca bà không phi thơ ca người
ngm cnh, t cnh, bà ch mượn cnh để t lòng, mượn cái bên ngoài để t
cái bên trong lúc nào cũng đầy p ni nim tâm s ca bà. Du bà có đến
Đèo Ngang vào lúc bình minh hay lúc đúng ng thì bà cũng phi bng cách
nào đó mà làm thơ vào lúc bóng xế tà, bi thân phn bà ch hp vi thi
đim y trong ngày, hay nói rõ hơn, tâm trng bà cũng chính là cái thi
đim y, cái bóng xếy. Trong li thơ ca bà, không có bui sáng, ch
bui chiu. T cui, là lúc sp tàn, là cái đang hết, cái đang suy, đang mt
dn sc sng. Hung chi cái âm a, cái thanh huyn kéo dài trong tiếng
sao mà bun bã bâng khuâng.
Đến câu thơ th hai, Bà Huyn Thanh Quan mi bt đầu t Đèo Ngang
bng mt cái nhìn khái quát:
C cây chen đá, lá chen hoa
Trong bc tranh này, ta thy có ba s vt: c cây (c cây ch là mt khái
nim chung, không phân bit c vi cây), lá và hoa. Ba s vt y trong
trng thái ln vào nhau, chen nhau mà t phô bày. đâu cũng thy c cây
nhưng đồng thi cũng thy c đá núi, li thy c hoa rng. Đẹp đấy ch,
hùng vĩ đấy ch, nên thơ đấy ch! Nhưng sao mà hoang vu thế, trơ tri, xô
b thế, cái gì cũng chen cũng c tình ngoi lên, vượt lên để tn ti, không
Liên hệ quảng cáo

phi s hài hòa, s hòa hp để to nên v đẹp. Thiên nhiên đây mà xa l,
ngoài con người, chưa được con người biết đến. Đối lp vi con người. Mà
con người đây li là mt ph n. Mt ph n quý tc ca mt triu đại
vàng son đã mt, gi đang đi xa nhà, quá xa nhà, v cái miên man xa lc xa
lơ, nơi mà trong ký c gia đình còn gi li không ít câu chuyn v gic giã,
chinh pht, biên i, sơn lam, chướng khí, ma quái, oan hn… Ta hãy hình
dung tâm trng người ph n y, trước cái khung cnh núi non y và trong
cái thi đim bóng xếy.
Trong thơ đường lut, hai câu đề vn có chc năng khai môn kiến sơn.
Trong bài thơ này, Bà Huyn Thanh Quan đã m ca cho ta thy núi nhưng
ch yếu để ta thy lòng bà thế đó.
Trong câu sau mi tht là cnh:
Lom khom dưới núi tiu vài chú
Lác đác bên sông ch my nhà
trên là cnh thiên nhiên, bây gi mi đến cnh người ta. Ta nên nh rng
bài thơ được hình thành dn trong lúc đó. Nếu câu đầu ch mi bước ti Đèo
Ngang, đèo còn chn ngang trước mt, thì sang hai câu thc, nhà thơ đã đỉnh
đèo ri. nhà thơ không nói đến cái khó nhc ca vic lên đèo, ch nói cm xúc
khi đứng đỉnh đèo. T đỉnh đèo này nhìn xung sao mà bun vi vi xa xôi,
càng đậm thêm cái cm giác cô đơn. Cuc sng dưới kia sao mà nh bé, khn
kh, ti nghip! Vài người hái ci, my nóc nhà tiu vài chú, ch my nhà:
đảo ng, nhn mnh ý nim ít i: vài, my, li mt phn xa xôi, xa tht là
xa (dưới núi, li bên sông). Bc tranh thì ln, bi được nhìn t núi, nét thì nh
bé, thế mà nhng nét y li được t trong cái thế b áp đảo bi cái cao rng ca
thiên nhiên: vài chú tiu thì đang cúi người hái ci (lom khom: cúi xung, cm
ci, mê mi, cc kh) my nóc nhà đã nh li cách bit, trơ tri (lác đác: đây
đó mi có, ging như nhng chiếc lá, nhng cái vt nh). Nhng t lom khom,
lác đác được đặt đầu câu hi bi vì đó là n tượng ni bt, n tượng đầu tiên
mà tác gi nhn ra t nhng nét y ca cnh vt.
Thc s cnh Đèo Ngang trong mt nhìn ca Bà Huyn Thanh Quan ch
có th. Đó là bc tranh v mt min đất heo hút, xa ph th, xa xóm làng
sm ut vn được t chc nn nếp ca làng quê truyn thng, càng xa lm
min quê hương Thăng Long nghìn năm văn hiến. Đây là vùng đất khác,
mt cnh vt khác, mt cuc sng khác so vi nhng nơi bà đã sng, đã
quen và đã âu yếm.
T cnh y bài thơ đi đến nhng ni nim trong hai câu lun là mt đim
hết sc t nhiên:
Nh nước đau lòng con cuc cuc
Thương nhà mi ming cái gia gia
Liên hệ quảng cáo

Liên hệ quảng cáo

Liên hệ quảng cáo

Liên hệ quảng cáo

Phân tích bài thơ "Qua đèo ngang" của Bà Huyện Thanh Quan
Cho đến giữa thế kỷ trước, trong tâm trí nhiều người, miền đất nước trải dài bên kia đèo Ngang vẫn là cái gì đó xa xôi và bí ẩn. Đó là vùng đất mới, là nước Đàng Trong qua hàng thế kỷ đã là nơi xuất phát của lửa khói binh đao và bao nhiêu câu chuyện huyền hoặc rùng rợn. Thế mà một ngày kia, cách đây hơn một trăm năm một người phụ nữ khuê các đã từ đất Thăng Long vượt nghìn dặm đường, qua Đèo Ngang, vào đến kinh đô Thuận Hóa để làm một chức quan, trên đỉnh Đèo Ngang, người phụ nữ ấy, Bà Huyện Thanh Quan, [i]tức cảnh sinh tình [/i]đã để lại cho văn chương Việt Nam một bài thơ bất hủ: [i]Qua Đèo Ngang.[/i]
Chia sẻ bởi
Lượt xem: 10305     Tải về: 24     Lượt mua: 0    
Gửi nhận xét của bạn về tài liệu này
comments powered by Disqus
Tài liệu liên quan