Chia sẻ Download
Tài liệu GIÚP TRẺ KHUYẾT TẬT: “CHẬM PHÁT TRIỂN TRÍ TUỆ, NGÔN NGỮ KÉM” HOÀ NHẬP VỚI TRƯỜNG MẦM NON
/13 trang
Thành viên ahoo125tp

GIÚP TRẺ KHUYẾT TẬT: “CHẬM PHÁT TRIỂN TRÍ TUỆ, NGÔN NGỮ KÉM” HOÀ NHẬP VỚI TRƯỜNG MẦM NON

- 12 tháng trước
4,254
Báo lỗi

I. LÝ DO CHỌN ĐỀ TÀI:
“Trẻ em như búp trên cành
Biết ăn biết ngủ, biết học hành là ngoan”
 Trẻ em là mối quan tâm hàng đầu của gia đình, cộng đồng và toàn xã hội. Trẻ
em là mầm non của đất nước do đó trẻ cần được hưởng sự giáo dục, dạy dỗ chu
đáo của mọi người từ gia đình đến xã hội. Đặc biệt là trẻ khuyết tật. Vì vậy giáo
dục trẻ khuyết tật là nhiệm vụ quan trọng và đầy tính nhân văn của ngành giáo
dục.
 Luật bảo vệ, chăm sóc giáo dục trẻ em năm 1991 và sửa đổi đã ghi cụ thể
điều 34,35, 39 đã đề cập đến việc nhà nước và xã hội tạo điều kiện để trẻ có
hoàn cảnh khó khăn và trẻ khuyết tật được bảo vệ, chăm sóc và giáo dục.
 Đất nước ta đã trải qua biết bao nhiêu cuộc chiến tranh khốc liệt, chịu biết
bao bom đạn của Đế quốc Mĩ. Mĩ đã gieo rắc trên đất nước ta rất nhiều chất độc
hại. Hậu quả nặng nề nhất là bị ảnh hưởng của chất độc màu da cam. Nhiều trẻ
sinh ra đã không còn thấy ánh sáng, có những trẻ còn bị dị tật suốt đời.
Đã có rất nhiều trẻ khuyết tật ở Việt Nam nói chung và ở Tỉnh Bình Dương nói
riêng. Chỉ tính riêng địa bàn nơi tôi công tác đã có 12 cháu khuyết tật và ở
trường Mầm Non An Thái Thuộc Xã An Thái cũng có 2 cháu.

Nội dung
Microsoft Word - 63.doc

Giáo viên: Huỳnh Thị Mỹ Lệ 1

GIÚP TRẺ KHUYẾT TẬT: “CHẬM PHÁT TRIỂN TRÍ TUỆ, NGÔN

NGỮ KÉM” HOÀ NHẬP VỚI TRƯỜNG MẦM NON

I. LÝ DO CHỌN ĐỀ TÀI:

“Trẻ em như búp trên cành

Biết ăn biết ngủ, biết học hành là ngoan”

 Trẻ em là mối quan tâm hàng đầu của gia đình, cộng đồng và toàn xã hội. Trẻ

em là mầm non của đất nước do đó trẻ cần được hưởng sự giáo dục, dạy dỗ chu

đáo của mọi người từ gia đình đến xã hội. Đặc biệt là trẻ khuyết tật. Vì vậy giáo

dục trẻ khuyết tật là nhiệm vụ quan trọng và đầy tính nhân văn của ngành giáo

dục.

 Luật bảo vệ, chăm sóc giáo dục trẻ em năm 1991 và sửa đổi đã ghi cụ thể

điều 34,35, 39 đã đề cập đến việc nhà nước và xã hội tạo điều kiện để trẻ có

hoàn cảnh khó khăn và trẻ khuyết tật được bảo vệ, chăm sóc và giáo dục.

 Đất nước ta đã trải qua biết bao nhiêu cuộc chiến tranh khốc liệt, chịu biết

bao bom đạn của Đế quốc Mĩ. Mĩ đã gieo rắc trên đất nước ta rất nhiều chất độc

hại. Hậu quả nặng nề nhất là bị ảnh hưởng của chất độc màu da cam. Nhiều trẻ

sinh ra đã không còn thấy ánh sáng, có những trẻ còn bị dị tật suốt đời.

Đã có rất nhiều trẻ khuyết tật ở Việt Nam nói chung và ở Tỉnh Bình Dương nói

riêng. Chỉ tính riêng địa bàn nơi tôi công tác đã có 12 cháu khuyết tật và ở

trường Mầm Non An Thái Thuộc Xã An Thái cũng có 2 cháu.

Giáo viên: Huỳnh Thị Mỹ Lệ 2

- Lớp tôi đang dạy là lớp Chồi 2 có cháu Đỗ Thị Hoàn bị khuyết tật “Chậm phát

triển trí tuệ, ngôn ngữ kém” cháu sinh ngày 01 tháng 06 năm 2003. Cơ thể cháu

phát triển bình thường nhưng ngôn ngữ của cháu phát triển kém. Cháu thường

không nói mà chỉ ú ớ khi muôn biểu lộ điều gì. Cháu hay ngồi một mình không

chơi đùa cùng các bạn, không tham gia vào các hoạt động của lớp. Cháu còn

hay đi ngoài ra quần mà không biết và khả năng tự phục vụ bản thân còn hạn

chế như xúc cơm, mặc quần áo…Vì vậy vấn đề đặt ra đối với tôi lúc này là cần

phải tìm hiểu rõ đặc điểm tâm sinh lý của trẻ để tìm ra những biện pháp chăm

sóc giáo dục trẻ giúp trẻ học tập tốt hơn và hoà đồng với các bạn .

1. Thuận lợi:

 Phòng giáo dục và Ban giám hiệu nhà trường tạo điều kiện trang bị đầy đủ

cơ sở vật chất, đồ dùng đồ chơi trong lớp để dạy trẻ tốt hơn.

 Phòng học và sỉ số lớp hợp lý nên việc tổ chức giảng dạy cho trẻ cũng dễ

dàng.

 Được sự giúp đỡ của đồng nghiệp trong việc chăm sóc giáo dục trẻ.

2. Khó khăn:

 Là một giáo viên mới ra trường chưa tiếp xúc với thực tế nên kinh nghiệm

chăm sóc giáo dục trẻ còn hạn chế. Năm nay tôi mới dạy lớp có trẻ khuyết tật

nên việc lập kế hoạch chăm sóc giáo dục trẻ còn gặp nhiều khó khăn.

 Do là trẻ khuyết tật nên trẻ gặp nhiều khó khăn khi tham gia các hoạt động

đọc thơ, múa, thể dục, vẽ, tô màu ….và hòa nhập với các bạn cùng lứa với

mình.

Giáo viên: Huỳnh Thị Mỹ Lệ 3

 Gia đình khó khăn nên ba mẹ ít có thời gian tiếp xúc với cháu.

 Trường tôi là một ngôi trường nằm ở vùng sâu vùng xa của Huyện nên việc

chăm sóc, giáo dục trẻ khuyết tật còn nhiều hạn chế.

Đó chính là những khó khăn mà tôi gặp phải khi mới bước vào nghề và lần đầu

tiên đứng lớp có trẻ khuyết tật. Nó đặt ra cho tôi nhiều suy nghĩ, phải dùng

những phương pháp nào để giúp trẻ khuyết tật có thể hoà nhập được với các bạn

trong lớp và trẻ có hứng thú tham gia vào các tiết dạy của cô.

II. BIỆN PHÁP THỰC HIỆN:

- Trước hết việc cần thiết đối với một giáo viên đứng lớp như tôi là phài

tìm hiểu nhu cầu và khả năng của trẻ khuyết tật. Đây là một việc làm bắt buột

trong giáo dục hòa nhập tìm hiểu nhu cầu và khả năng của trẻ tôi mới có thể xây

dựng được kế hoạch giáo dục cá nhân cho trẻ và các hoạt động hỗ trợ khác.

Và tôi đã xây dựng chương trình kế hoạch giáo dục cá nhân riêng cho trẻ

để đánh giá năm mặt phát triển của trẻ: Thể chất vận động - khả năng ngôn ngữ

và giao tiếp - khả năng nhận thức - khả năng tự phục vụ. Để trẻ có thể hoà nhập

với các bạn trong lớp và học tập hứng thú hơn tôi đã lập “ kế hoạch can thiệp

sớm, theo dõi trẻ hằng ngày ” và ghi vào sổ nhật ký.

- Hằng tuần tôi lập kế hoạch để dạy cho trẻ hướng dẫn trẻ thực hiện. Tôi

theo dõi quan sát từng biểu hiện của trẻ. Nếu trẻ chưa thực hiện được trong

ngày, trong tuần. Tôi đưa kế hoạch đó vào tuần sau để trẻ thực hiện tốt hơn.

 Ví dụ: Kế hoạch chăm sóc- giáo dục cá nhân của trẻ trong 1 tuần như

sau:

Giáo viên: Huỳnh Thị Mỹ Lệ 4

Yêu cầu Biện pháp Kết quả

- Cháu biết tên và đồ

dùng cá nhân của cháu.

- Cháu thực hiện được 1

số yêu cầu đơn giản cô

giao: cất dép lên kệ, cất

gối nệm, đồ chơi đúng

nơi quy định.

- Dạy trẻ đọc thơ thuộc

1- 2 câu ngắn. Ví dụ: Bài

thơ: “Đi nắng”.

- Mỗi ngày cô gọi tên cháu

nhiều lần và cho trẻ tiếp

xúc nhiều với ĐDVS cá

nhân của cháu. Cô chỉ

cháu cách nhận biết.

- Cô quan sát, nhắc nhở

cháu thường xuyên và

hướng dẫn cháu thực hiện.

Cô làm mẫu cho trẻ xem.

- Dạy trẻ đọc thường

xuyên. Lúc đón trẻ, trả trẻ,

chuẩn bị đi ngủ.

- Cháu biết quay đầu

khi nghe cô gọi tên

cháu. Cháu nhận biết

được 100% ĐDVS cá

nhân.

- Cháu thực hiện tốt

90%

- Cháu đọc được 80%

* Khi dạy để không làm ảnh hưởng đến các trẻ khác tôi cho cháu ngồi

gần cô để dễ quan sát.

+ Trẻ chậm phát triển trí tuệ vì thế cháu rất hay quên nên rất khó cho tôi

trong việc dạy trẻ. Trẻ thường hay lơ đãng không chú ý khi nghe cô dạy, tôi

phải chú ý nhắc nhở cháu nhiều lần. Đối với các bài thơ khi dạy trẻ tôi thường

đọc rất chậm từng câu ngắn trong bài thơ để trẻ hiểu. Nếu trong bài thơ có

những từ khó tôi giảng giải cho trẻ hiểu và đọc lại nhiều lần, nhấn mạnh để trẻ

Giáo viên: Huỳnh Thị Mỹ Lệ 5

đọc theo cô. Mỗi ngày tôi dành 15 phút để dạy riêng cho trẻ đọc thơ, trò chuyện

cùng trẻ.

+ Đối với môn kể chuyện ngoài việc kể cho trẻ nghe cùng các bạn trong

lớp, giờ hoạt động chiều tôi lấy sách tranh truyện ( có ảnh ) ra để đọc cho trẻ

nghe. Kể cho trẻ nghe nhiều lần, cho trẻ chỉ vào truyện để trẻ biết tên của các

nhân vật trong câu chuyện.

* Ví dụ: câu chuyện “Bác gấu đen và hai chú Thỏ” ngoài việc chỉ tranh và

nói tên các nhân vật trong chuyện, cô gợi ý và hỏi trẻ về tính cách của nhân vật:

Con thấy bạn Thỏ nào tốt? - Trẻ không có khả năng nhớ lâu nên khi dạy trẻ vẽ

trẻ không chịu vẽ hoặc không vẽ theo yêu cầu của cô, cầm bút chì bằng tay trái

và vẽ bậy vào sách.

 Ví dụ: tôi yêu cầu trẻ tôi màu đỏ cho quả dài, màu vàng cho quả tròn

nhưng trẻ tô màu xanh cho quả dài và màu đỏ cho quả tròn

Vì vậy thường hay quan tâm chú ý đến trẻ nhiều hơn theo sát trẻ ở mọi hoạt

động, cầm tay trẻ cho trẻ tập vẽ, chỉ dẫn trẻ cách tô màu. Khuyến khích trẻ tô

màu đều, đẹp không lem ra ngoài, cầm viết bằng tay phải, không vẽ bậy vào

sách làm bẩn sách. để kích thích trẻ cố gắng tôi thường khen ngợi trẻ kịp thời

khi trẻ ngoan và làm tốt theo yêu cầu của cô.

+ Do ngôn ngữ bị hạn chế, trẻ khó nhận ra mối quan hệ giữa các sự vật

và hiện tượng xung quanh khi cho trẻ tìm hiểu về môn “môi trường xung

quanh” tôi cho trẻ quan sát trực tiếp sự vật, hiện tượng đó.

Giáo viên: Huỳnh Thị Mỹ Lệ 6

 Ví dụ: Cho trẻ tìm hiểu về các loại quả, tôi cho trẻ xem quả dưa hấu,

quả xoài, đu đủ … thật để trẻ quan sát, cho trẻ nếm mùi, vị của quả đó hoặc cho

trẻ quan sát con chó, con mèo tôi cũng đem các con vật thật cho trẻ xem để trẻ

được sờ bộ lông, nghe tiếng kêu thật của các con vật đó để giúp trẻ hiểu rõ hơn

và nói được một số đặc điểm của con vật đó.

Hoặc khi cho trẻ chơi Hoạt động góc tôi dắt trẻ đến nơi các bạn đang chơi. Giải

thích cho trẻ hiểu các bạn của mình đang làm gì. Bạn Thư đang nấu ăn, Bạn

Thông đang xây nhà…Qua đó kích thích ngôn ngữ của trẻ ngày càng phong phú

hơn.

* Lớp tôi dạy có 22 cháu các cháu khác đều chơi vui vẻ, hoà đồng cùng

các bạn trong lớp của mình. Riêng cháu Hoàn do bị khuyết tật không chơi với

ai, cháu hay ngồi chơi một mình. Tôi rất hay để ý, quan tâm đến cháu, luôn theo

dõi những cử chỉ và hành động của cháu tôi thường đến bên cháu trò chuyện với

cháu, tìm hiểu xem cháu thích chơi gì, thích bài thơ nào? Lúc đó tôi cho trẻ chơi

vận động nhiều hơn ở trò chơi đó và đọc thơ cho trẻ nghe. Tôi động viên cháu

đến vui chơi cùng các bạn.

 Ví dụ: Bé Hoàn xem kìa, các bạn đang làm gì vậy? Các bạn lắp ráp ngôi

nhà đẹp không? Con đến chơi cùng các bạn nhé!

- Bài thơ “Vì con”. Cô đọc : Cây ngô là … Trẻ đọc theo là mẹ

Bắp ngô là … Trẻ đọc là con …. Tuy cháu

chưa đọc được tròn câu, trẻ đọc vuốt đuôi theo cô nhưng tôi thấy trẻ rất vui,

hứng thú đọc.

Giáo viên: Huỳnh Thị Mỹ Lệ 7

+ Trẻ rất ít nói khi muốn nhờ cô việc gì cháu thường hay đến bên cô lay

lay cô và chỉ nói ú ớ.

 Ví dụ: Khi muốn cô cởi áo cháu đến gần cô, chỉ vào áo và giơ hai tay

lên.

Lúc đó tôi vừa cởi áo cho cháu vừa bảo cháu. Con nhớ khi muốn cô cởi áo con

phải nói “Cô ơi! cởi áo cho con” như thế mới giỏi, cô thương nhiều.Tôi khuyến

khích trẻ nói trọn câu.

+ Khi cháu muốn làm một việc gì đó hoặc mách cô bạn làm sai điều gì.

Trẻ muốn chơi gì. Trẻ đều không nói mà chỉ động vào cô và chỉ chỉ tay về phía

bạn. Khi cô nhắc nhở bạn cháu mới thôi. Những lúc như vậy tôi thường đến bên

trẻ hỏi trẻ: “Con đang làm gì thế?” hoặc “Bạn lấy bóng của con phải không?”.

Khi hỏi trẻ, trò chuyện với trẻ tôi thường mỉm cười và nhìn thẳng vào trẻ tạo

cho trẻ cảm thấy yên tâm, sự tin tưởng khi nói với cô điều mà trẻ thể hiện.

* Do bị khuyết tật nên trẻ không như các bạn bình thường khác, trẻ cũng

biết tự phục vụ mình, tự xúc cơm ăn và tự lấy gối nệm ngủ nhưng cô phải nhắc

nhở nhiều lần và rèn luyện thường xuyên trẻ mới thực hiện đựơc. Nhưng trẻ xúc

cơm còn rất vụng về hay làm đổ cơm ra ngoài và thường hay ngồi đợi cô đến

đút cơm cho mình. Tôi động viên cháu nên tự xúc ăn, và chỉ dẫn cháu cách xúc

cơm không làm rơi vãi, khen ngợi cháu kịp thời, khi cháu thực hiện tốt ăn

nhanh.

 Ví dụ: Bé Hoàn giỏi lắm, bạn đã ăn hết rồi đấy các con!

Hoàn giỏi lắm đó, tự xúc ăn đi con.

Giáo viên: Huỳnh Thị Mỹ Lệ 8

Mỗi lần như vậy, tôi thấy cháu rất ngoan và tự xúc ăn không cần cô nhắc.

+ Khi mới đến lớp cháu vẫn thường hay đái dầm khi ngủ trưa. Nhiều lần

còn “đi ngoài” ra quần mà không hề hay biết và cũng không nói với cô. Lúc mới

bắt đầu tôi rất ngại và cũng thường hay bực dọc và trách móc cháu. Nhưng thấu

hiểu được khiếm khuyết cuả cháu tôi đã thay đổi thái độ khi cháu “đi” như vậy.

Tôi thường hay khuyên bảo, nhắc nhở cháu, rèn cho cháu thói quen đi tiểu trước

khi đi ngủ và đi đúng nơi quy định. Lần sau nếu có “mắc” con nhớ đứng dậy đi

hoặc nói với cô nha! Không được đi ra quần như thế là xấu lắm, không ngoan

đâu, các bạn cười con đấy.

+ Ở trường ở lớp cô nhắc trẻ giúp trẻ rửa tay bằng xà bông sau khi đi tiêu

tiểu, đánh răng sau khi ăn xong, giúp trẻ giữ gìn vệ sinh thân thể sạch sẽ. Ở nhà,

tôi nhờ cha mẹ nhắc nhở, giúp đỡ trẻ để trẻ có thể tự phục vụ mình.

- Cháu Hoàn năm nay đã 4 tuổi và cháu cũng đã vào lớp chồi. Sang năm

bước vào lớp Lá cháu bị khuyết tật “chậm phát triển trí tuệ, ngôn ngữ kém”. Vì

thế ngay lúc này tôi phải cố gắng làm sao để trẻ có thể hòa nhập với các bạn của

trẻ. Dạy trẻ làm quen dần với các sự vật, hiện tượng các tình huống có thể xảy

ra quanh trẻ. Nên cho trẻ đi vào nề nếp vào thực hiện những yêu cầu đơn giản

phù hợp với khả năng tiếp nhận của trẻ. Để sang năm trẻ không còn bỡ ngỡ khi

bước vào lớp Lá. Một môi trường là nền tảng để trẻ bước vào lớp Một. Để trẻ có

thể học và tiếp thu bài tốt hơn và nhất là tập cho trẻ nói giúp trẻ có thể nói lên

những gì mà trẻ nghĩ. Không còn lay lay cô mà chỉ nữa.

Giáo viên: Huỳnh Thị Mỹ Lệ 9

- Bên cạnh đó phụ huynh cũng có ảnh hưởng rất lớn đến sự phát triển

ngôn ngữ của trẻ. Vì vậy cha mẹ cần quan tâm đến trẻ nhiều hơn tiếp xúc trò

chuyện với trẻ, tạo môi trường gần gũi để trẻ có cơ hội phát triển ngôn ngữ của

bản thân.

+ Tôi cùng phối hợp với phụ huynh của trẻ tạo điều kiện cho trẻ phát huy

tốt khả năng của mình. Tôi viết những bài thơ, bài hát vẽ bức tranh gởi về cho

phụ huynh để về nhà có thể dạy cháu hát, dạy cháu đọc thơ. Chỉ cho cháu cách

tô màu cho phù hợp theo dõi cháu xem có những biểu hiện gì mới khác lên nói

với cô. Cô và phụ huynh cùng phối hợp để giúp đỡ trẻ. Tôi và nhà trường giúp

đỡ tạo điều kiện cho phụ huynh mỗi tháng nghỉ một ngày để phụ huynh đưa

cháu đi khám.

- Là một giáo viên mới ra trường chưa có kinh nghiệm, tôi đã không

ngừng phấn đấu, học hỏi kinh nghiệm nuôi dạy trẻ của các chị em trong trường.

Tôi thường hay trao đổi với đồng nghiệp về những biểu hiện của cháu, để chị

em cùng giải quyết. Giúp tôi có kinh nghiệm về cách thức dạy dỗ để có những

biện pháp xử lý kịp thời. Ngoài ra tôi còn tìm hiểu đọc thêm sách báo, nghe đài

để hiểu thêm về cách hướng dẫn chăm sóc trẻ khuyết tật, để có biện pháp chăm

sóc giáo dục trẻ tốt hơn.

- Nhà trường phối hợp với bệnh viện Huyện, trạm y tế của xã để khám và

chữa bệnh miễn phí cho trẻ. Giúp đỡ gia đình một số vốn để có điều kiện chăm

sóc cháu.

Giáo viên: Huỳnh Thị Mỹ Lệ 10

Bên cạnh đó tôi luôn đựơc sự giúp đỡ của Ban giám hiệu, nhà trường

luôn tạo điều kiện giúp đỡ tôi về mọi mặt cả về tinh thần và trang bị cho tôi

những đồ dùng, đồ chơi cần thiết. Chính vì vậy mà việc chăm sóc Cháu Hoàn

của tôi được tốt hơn và mang lại kết quả thật khả quan.

IV. KẾT QUẢ ĐẠT ĐƯỢC:

- Trong những ngày đầu khi đến lớp tôi rất lúng túng không tự tin, nhiều

tình huống chưa gặp phải lần nào mà còn phải đứng lớp dạy trẻ khuyết tật như

cháu Hoàng. Tôi rất lo không biết mình có đảm nhận được không. Nhưng được

sự giúp đỡ của Ban giám hiệu cùng các đồng nghiệp đã giúp tôi vượt qua những

trở ngại và tìm phương pháp tốt nhất để dạy dỗ và chăm sóc cháu. Vì vậy qua 7

tháng dạy cháu tôi đã thấy có những biểu hiện rất tốt và cụ thể:

+ Cháu biết cầm bút bằng tay phải, không vẽ bậy lên tập.

+ Cháu không tô màu nguệch ngoạc như lúc trước.

+ Cháu hứng thú tham gia chơi cùng các bạn, biết lấy đồ chơi và cất đồ

chơi đúng chỗ.

+ Bé Hoàn đã nhận biết được tập, sách và đồ dùng cá nhân của mình theo

đúng ký hiệu.

+ Thói quen đái dầm của trẻ về buổi trưa cũng đã bớt dần. Đến nay cháu

cũng đã biết xin phép cô khi đi tiêu, tiểu bằng cách nói “ cô…..” hoặc chỉ tay về

phòng vệ sinh.

+ Cháu cũng đã đọc được 1 số bài thơ ngắn. Hát theo cô, bạn 1 vài câu

hoặc vỗ tay khi nghe cô hát và về nhà cháu hát cho bố mẹ nghe.

Giáo viên: Huỳnh Thị Mỹ Lệ 11

+ Cháu đã biết tự xúc cơm ăn và không còn rơi vãi.

+ Trẻ đã gọi tên được 1 số đồ vật đơn giản mà trẻ nhìn thấy và nói với cô

“Cô ơi, quả bóng”.

+ Trẻ biết rửa tay bằng xà bông sau khi đi tiêu, tiểu. Đánh răng rửa mặt

sau khi ăn xong.

V. BÀI HỌC KINH NGHIỆM:

Đối với bản thân tôi là một giáo viên mới ra trường nên kinh nghiệm

giảng dạy và chăm sóc trẻ còn hạn chế. Qua công tác dạy dỗ cháu Hoàn là một

trẻ khuyết tật “chậm phát triển trí tuệ, ngôn ngữ kém” tôi đã rút ra một số kinh

nghiệm cho bản thân:

- Trước hết cô cần nắm rõ hoàn cảnh gia đình, đặc điểm sinh lý, tình

trạng sức khoẻ của trẻ để có kế hoạch hoạt động chăm sóc và phương pháp dạy

trẻ cho phù hợp.

- Trong tiết dạy cô cần để ý đến trẻ hơn thường xuyên nhắc nhở trẻ,

khuyến khích trẻ.

- Trẻ không như trẻ bình thường có những biểu hiện không tự chủ được

cô phải nhẹ nhàng khuyên bảo, động viên nhắc nhở, giải thích cho trẻ hiểu

không nên quát mắng trẻ tạo khoảng cách thân thiện giữa cô và trẻ. Khi tổ chức

1 tiết học, thời gian học của trẻ ngắn cô không nên gò ép trẻ mà phải tạo cho trẻ

có cảm giác thoải mái khi học.

- Cô cần phải kiên trì dạy dỗ trẻ. Dạy trẻ đọc thơ bài hát cô nên dạy trẻ

từng câu. Những từ nào trẻ không đọc được cô khuyến khích trẻ đọc và nhìn

Giáo viên: Huỳnh Thị Mỹ Lệ 12

vào miệng cô để trẻ phát âm đúng. Khuyến khích trẻ nói và khen ngợi trẻ kịp

thời.

- Phải dạy trẻ từng bước một không nên hối thúc trẻ phải làm đúng theo

yêu cầu của cô. Nếu hôm nay trẻ không làm được cô có thể cho trẻ thực hiện

tiếp vào ngày hôm sau.

- Trẻ rất cần được sự giúp đỡ của mọi người, vì vậy cô phải:

+ Thường xuyên đến bên cạnh vui đùa cùng trẻ, động viên trẻ đến chơi

cùng bạn.

- Cô phải có tác phong sư phong sư phạm mẫu mực, dịu dàng, giọng nói

truyền cảm thể hiện tình thương yêu đối với trẻ.

- Phối hợp chặt chẽ với nhà trường, đồng nghiệp cùng giáo viên đứng lớp

và phụ huynh học sinh có kế hoạch chăm sóc – giáo dục để trẻ ngày càng hoà

nhập với các bạn.

- Giáo viên mầm non phải có một tình yêu lòng nhiệt thành với nghề và

một tấm lòng yêu thương trẻ sâu sắc đối với trẻ xem trẻ như con của mình.

Trên đây là một số kinh nghiệm nhỏ tôi đã rút ra bài học kinh nghiệm cho

bản thân. Vì chỉ mới nghiên cứu và thực hiện trong thời gian ngắn nên còn rất

nhiều thiếu sót. Mong Ban giám hiệu và các bạn đồng nghiệp góp thêm ý kiến

để tôi có kế hoạch chăm sóc giáo dục trẻ khuyết tật tốt hơn giúp trẻ có thể

nhanh chóng hoà nhập với cộng đồng để mai này bước vào lớp 1 trẻ học tốt

hơn.

An thái, ngày 17 tháng 2 năm 2011

Giáo viên: Huỳnh Thị Mỹ Lệ 13

Người viết

Huỳnh Thị Mỹ Lệ

Đơn vị chủ quản: CÔNG TY TNHH THƯƠNG MẠI ĐIỆN TỬ THIÊN THI
Địa chỉ: 41-43 Trần Cao Văn, P6, Q3, HCM
giấy phép MXH: 102/GXN - TTĐT