Chia sẻ Download
Tài liệu CẢM NHẬN CỦA EM VỀ ĐOẠN TRÍCH CẢNH NGÀY XUÂN TRONG TRUYỆN KIỀU
/5 trang
Thành viên idoc2012

CẢM NHẬN CỦA EM VỀ ĐOẠN TRÍCH CẢNH NGÀY XUÂN TRONG TRUYỆN KIỀU

- 12 tháng trước
19,867
Báo lỗi

Nguyễn Du là đại thi hào của dân tộc Việt Nam là danh nhân văn hoá thế giới. Truyện Kiều là một kiệt tác của thiên tài Nguyễn Du.

Nội dung
Microsoft Word - Cảm nhận về đoạn trích cảnh ngày xuân

Cảm nhận của em về đoạn trích “Cảnh ngày xuân”

CẢM NHẬN CỦA EM VỀ ĐOẠN TRÍCH CẢNH

NGÀY XUÂN TRONG TRUYỆN KIỀU

Nguyễn Du là đại thi hào của dân tộc Việt Nam là danh nhân văn hoá

thế giới. Truyện Kiều là một kiệt tác của thiên tài Nguyễn Du. Đoạn trích

Cảnh Ngày Xuân là một trong những đoạn trích hay của truyện kiều,

được trích ở phần một gặp gỡ và đính ước. Sau bức chân dung tài sắc

của chị em Thuý Kiều là bức hoạ về cảnh sắc mùa xuân trong tiết thanh

minh và cảnh du xuân của trai tài gái sắc. Đoạn thơ Cảnh Ngày Xuân có

18 câu từ câu 39 đến 56 của Truyện Kiều tiêu biểu cho bút pháp nghệ

thuật tả cảnh và tả tình của Nguyễn Du.

Mở đầu bài thơ tác giả miêu tả bức tranh mùa xuân :

Ngày xuân con én đưa thoi

Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi

Cỏ non xanh tận chân trời

Cành lê trắng điểm một vài bông hoa

Một không gian nghệ thuật hữu sắc hữu hương hữu tình nên thơ được

mở ra. Giưa bầu trời bao la mênh mông là những cánh én bay qua bay

lại như đưa thoi cách nói mùa xuân thân mật biết bao. Hai chữ đưa thoi

rất gợi hình gợi cảm vút qua vút lai chao liệng để diễn tả thời gian trôi

nhanh mùa xuân đang trôi nhanh. Sau cánh én đưa thoi là ánh xuân

“Thiều Quang” của mùa xuân chín chục đã ngoài sáu mươi. Cách tính

thời gian và miêu tả vẻ đẹp của mùa xuân của thi sỹ thật thú vị mùa

xuân đã bước sang tháng ba ánh sáng của mùa xuân hồng ấm áp. Rồi

còn cả sắc xanh mơn mởn ngọt ngào của cỏ nỏn trải dài trải rộng như

thảm “đến tận trân trời”. Còn sắc trắng tinh khôi thanh khiết của hoa lê.

Chỉ bằng vài nét thôi cộng với sự pha trộn màu sắc tài tình cảnh mùa

xuân hiện ra thật đẹp nó có sự mới mẻ và sức sống đang trỗi dậy của

màu xanh của cỏ non có sự tinh khôi tươi đẹp của những bông hoa lê

trắng và bức tranh thật sống động bởi động từ điểm

Tám câu thơ tiếp theo tả cảnh chảy hội mùa xuân:

“Lễ là tảo mộ hội là đạp thanh

Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân

Dập dìu tài tử giai nhân

Ngựa xe như nước áo quần như nêm

Ngổn ngang gò đống kéo lên

Ngựa xe như nước áo quần như nêm

Lễ tảo mộ đi viếng sửa sang phần mộ người thân hội đạp thanh( dẫm

lên cỏ xanh) đi chơi xuân ở chốn đồng quê. Điệp từ “lễ là…….hội là”gợi

nên cảnh lễ hội dân gian cứ liên tiếp diễn ra bao đời nay. Cảnh chảy hội

đông vui tưng bừng náo nhiệt. Trên các lẻo đồng gần xa những dòng

người cuồn cuộn chảy hội. Có biết bao yến anh chảy hội(hình ảnh ẩn dụ

chỉ các nam thanh nữ tú). Trong niềm vui nô nức hồ hởi dục dã. Có biết

bao tài tử giai nhân dập dìu sánh vai chân nối chân nhịp bước. Dòng

người chảy hội tấp lập ngựa xe cuồn cuộn như nước áo quần đẹp đẽ

tươi thắm sắc màu nghìn nghịt đông vui trên các nẻo đường như nêm

các từ ngữ “nô nức dập dìu” các hình ảnh so sánh “như nước như

nêm”đã gợi tả mùa xuân tưng bừng náo nhiệt khắp mọi miền quê. Trẻ

trung sinh đẹp sang trọng phong lưu trong đám tài tử giai nhân là ba chị

em Kiều đang xốn sang náo nức chuẩn bị du xuân, các từ ghép “yến anh

chị em tài tử giai nhân ngựa xe áo quần(danh từ). Gần xa nô nức sắm

sửa dập dìu(động từ. tính từ”đượn thi hào Nguyễn Du sử dụng làm

sống lại không khí mùa xuân một nét đẹp của nền văn hoá lâu đời của

phương đông và nếp sống của chị em Thuý Kiều.

“Ngổn ngang gò đống kéo lên

Thoi vàng vó rắc tro tiền giấy bay”

Đời sống tâm tình phong tục dân gian cổ truyền trong lễ tảo mộ được

Nguyễn Du nối đến với những cảm thông chia sẻ trước những ngôi mộ

người ta rắc vàng thoi bạc giấy bày cỗ thắp lến đốt nhang khấn vái để

tưởng nhớ những người thân đã mất tạo ra một không gian giao hoà

trong cõi tâm linh mỗi con người.

Sáu câu thơ cuối ghi lại cảnh chị em Thuý Kiều đi tảo mộ đang bước dần

trở về. Mặt trời đẫ tà tà gác núi. Ngày hội ngày vui đã trôi qua nhanh:

“Tà tà bóng ngả về tây

Chị em thơ thẩn dang tay ra về”

Hội tan ngày tàn sao chẳng buồn. Nhịp thơ chậm dãi nhịp sống như

ngừng trôi. Tâm tình “thơ thẩn” cử chỉ “dan tay” nhịp chân “bước dần”

một cái nhìn man mác bâng khuâng “lần xem”.Đối với mọi cảnh vật tất

cả đều nhỏ bé khe suối chỉ là ngọn tiểu khê, phong cảnh thanh dòng

nước lao lao uốn quanh dịp cầu nho nhỏ uốn quanh cối gềnh. Cả một

không gian êm đềm vắng lặng tâm tình chị em Kiều như dịu lại trong

bóng tà dương như đang đợi chờ một cái gì sẽ đến sẽ nhìn thấy, nên

cặp mắt cứ lần xem gần xa. Các từ láy tượng hình “thanh thanh nao nao

nho nhỏ”gợi lên sự nhạt nhoà của cảnh vật và sự dung động của tâm

hồn giai nhân khi hội tan nỗi buồn man mác bâng khuâng thấm sâu nan

toả trong tâm hồn của giai nhân đa tình đa cảm.

Bằng nghệ thuật miêu tả thiên nhiên theo trình tự thời gian không gian

kết hợp tả với gợi tả cảnh thể hiện tâm trạng. Từ ngữ giàu chất tạo hình

sáng tạo nghệ thuật đối lập sử dụng từ ghép từ láy. Đoạn thơ là bức

tranh thiên nhiên mùa xuân đẹp đẽ khoáng đạt tinh khôi thanh khiết

mới mẻ và đầy sức sống cảnh lễ hội mùa xuân tưng bừng náo nhiệt và

tâm trạng xốn sang náo nức của chị em Thuý Kiều khi đi hội tâm trạnh

buồn lưu luyến bâng khuâng khi trở về. Qua đây ta thấy Nguyễn Du là

người yêu thiên nhiên hiểu lòng người có tài khi miêu tả. Đoạn thơ đem

đến cho chúng ta cảm nhận được không khí mùa xuân giúp ta thêm yêu

thiên nhiên quê hương đất nước.

Có thể bạn quan tâm
Đơn vị chủ quản: CÔNG TY TNHH THƯƠNG MẠI ĐIỆN TỬ THIÊN THI
Địa chỉ: 41-43 Trần Cao Văn, P6, Q3, HCM
giấy phép MXH: 102/GXN - TTĐT