Người đã nói yêu em vậy mà người đành nỡ quên sao vội xa Giờ em vẫn nhớ tháng ngày nào tình ta trước khi biệt ly. Quên đi không sao đành vì con tim quá mong manh Quá yêu anh, người yêu ơi biết chăng: Em cần anh.

Lượt xem: 227
Số trang: 0
Mã số: 515411
Loại file: PDF
Nhúng
Toàn màn hình
Thích
/ 0
Sao chép
Tài liệu chưa hiển thị phần xem trước tài liệu
Tải xuống 5,000₫ (0 trang)
Thông tin tài liệu
Ngày đăng: 2012-04-18 15:33:28
Trong nhà thất chỉ còn lại ba người là Liên Tuyết Kiều, Đỗ Thiên Ngạc và Thượng Quan Kỳ.Liên Tuyết Kiều đột nhiên lại bên Thượng Quan Kỳ, giơ bàn tay trắng như tuyết khẽ vỗ vai Thượng Quan Kỳ nói nhỏ:.– Võ công ngươi thiệt giỏi. Nếu không có ngươi thì cả ba chúng ta còn bị giam giữ trong tay bọn Cùng Gia Bang.Thượng Quan Kỳ ngớ ngẩn một hồi rồi cười lạt.Đỗ Thiên Ngạc khẽ thở dài nghĩ bụng:“Không ngờ anh chàng bị thuốc mà thần trí mê man đến thế. Nếu không tìm cách làm cho chàng hồi tỉnh lại để lâu ngày thân thể tất bị thương tổn rất nhiều.” Bỗng thấy Liên Tuyết Kiều buông một tiếng thở dài, trên mặt thoáng lộ vẻ thương tiếc. Nàng dắt anh chàng Thượng Quan Kỳ bộ mặt vàng khè lại sánh vai cùng ngồi trên chiếc ghế gỗ.Đỗ Thiên Ngạc cũng giả vờ trúng độc, lại ngồi phía sau Liên Tuyết Kiều.Đây là lần thứ nhất Đỗ nghe nàng buông tiếng thở dài, mà cũng là lần thứ nhất mặt nàng thoáng lộ vẻ thương tiếc.Thượng Quan Kỳ vẫn ngớ ngẩn như người si ngốc, chẳng ra vẻ vui tươi mà cũng không ra chiều buồn thảm. Trừ việc ăn cơm ra, chàng tựa hồ không quan tâm đến bất luận là sự việc gì trên thế gian.Liên Tuyết Kiều không e dè gì cả, trước mặt Đỗ Thiên Ngạc nàng cũng cầm tay Thượng Quan Kỳ hỏi:– Võ công cùng chiêu thức ngươi đã thành một phái đặc biệt không hiểu ngươi học được ở đâu?Lần này Thượng Quan Kỳ dường như đã nghe lời nàng hỏi, khẽ nhíu cặp lông mày, ngẫm nghĩ hồi lâu rồi đáp:– Ở trong một ngôi chùa lớn.Liên Tuyết Kiều hỏi: Trong nhà thất chỉ còn lại ba người là Liên Tuyết Kiều, Đỗ Thiên Ngạc và Thượng Quan Kỳ.Liên Tuyết Kiều đột nhiên lại bên Thượng Quan Kỳ, giơ bàn tay trắng như tuyết khẽ vỗ vai Thượng Quan Kỳ nói nhỏ:.– Võ công ngươi thiệt giỏi. Nếu không có ngươi thì cả ba chúng ta còn bị giam giữ trong tay bọn Cùng Gia Bang.Thượng Quan Kỳ ngớ ngẩn một hồi rồi cười lạt.Đỗ Thiên Ngạc khẽ thở dài nghĩ bụng:“Không ngờ anh chàng bị thuốc mà thần trí mê man đến thế. Nếu không tìm cách làm cho chàng hồi tỉnh lại để lâu ngày thân thể tất bị thương tổn rất nhiều.” Bỗng thấy Liên Tuyết Kiều buông một tiếng thở dài, trên mặt thoáng lộ vẻ thương tiếc. Nàng dắt anh chàng Thượng Quan Kỳ bộ mặt vàng khè lại sánh vai cùng ngồi trên chiếc ghế gỗ.Đỗ Thiên Ngạc cũng giả vờ trúng độc, lại ngồi phía sau Liên Tuyết Kiều.Đây là lần thứ nhất Đỗ nghe nàng buông tiếng thở dài, mà cũng là lần thứ nhất mặt nàng thoáng lộ vẻ thương tiếc.Thượng Quan Kỳ vẫn ngớ ngẩn như người si ngốc, chẳng ra vẻ vui tươi mà cũng không ra chiều buồn thảm. Trừ việc ăn cơm ra, chàng tựa hồ không quan tâm đến bất luận là sự việc gì trên thế gian.Liên Tuyết Kiều không e dè gì cả, trước mặt Đỗ Thiên Ngạc nàng cũng cầm tay Thượng Quan Kỳ hỏi:– Võ công cùng chiêu thức ngươi đã thành một phái đặc biệt không hiểu ngươi học được ở đâu?Lần này Thượng Quan Kỳ dường như đã nghe lời nàng hỏi, khẽ nhíu cặp lông mày, ngẫm nghĩ hồi lâu rồi đáp:– Ở trong một ngôi chùa lớn.Liên Tuyết Kiều hỏi:
— Xem thêm —