Nhúng
Toàn màn hình
/ 7
Sao chép
Đang tải
Tải xuống tài liệu (7 trang)
Thông tin tài liệu
Ngày đăng: 2011-12-07 02:51:41
1 Bài làm 1 Cho đến gi ữa th ế k ỷ trướ c, trong tâm trí nhiề u người, miề n đấ t n ước tr ải dài bên kia đèo Ngang vẫ n là cái gì đó xa xôi và bí ẩn. Đó là vùng đất m ới, là n ước Đàng Trong qua hàng th ế k ỷ đã là n ơi xu ất phát c ủa l ửa khói binh đao và bao nhiêu câu chuy ện huyề n hoặc rùng r ợn. Thế mà m ột ngày kia, cách đây h ơn m ột tr ăm n ăm m ột ng ười ph ụ nữ khuê các đã t ừ đấ t Th ăng Long vượ t nghìn dặm đườ ng, qua Đ èo Ngang, vào đế n kinh đô Thuậ n Hóa để làm m ột chức quan, trên đỉnh Đèo Ngang, ngườ i phụ nữ ấ y, Bà Huyệ n Thanh Quan, t ức cảnh sinh tình đã để lại cho v ăn ch ương Vi ệt Nam m ột bài th ơ bấ t hủ: Qua Đ èo Ngang. Bà Huy ện Thanh Quan qua Đ èo Ngang là đi qua m ột cửa quan, m ột cửa ả i, là đi từ nướ c này sang n ước khác, từ triều đạ i này sang tri ều đạ i khác. Cái không gian đã buồn mà th ời gian thì càng n ặn: B ước tới Đ èo Ngang bóng xế tà Câu phá đề không t ả gì h ết mà ch ỉ nhằ m gi ới thi ệu, ch ỉ nhằ m tạo không khí. Ng ười ta nói: B ước vào th ơ bà Thanh Quan nh ư b ướ c vào m ột ngôi đề n. N ếu th ế câu này chính là c ổng đền. B ước vào cổng, ch ưa th ấy gì, ch ỉ th ấy l ạnh, m ột cái l ạnh không rõ t ừ đâu ra, ch ỉ th ấy đâu đó, khắ p nơi. Mấ y tiế ng bướ c tới Đ èo Ngang đã lạ nh mà thấy ch ữ bóng x ế tà càng l ạnh h ơn; không phả i nắng, c ũng không phả i mặt tr ời, mà bóng, nghĩa chỉ là m ột ánh hào quang, m ột hình ảnh, m ột biểu t ượng thôi ch ứ không phả i là chính nó. Đ ã xế rồi lạ i còn tà. Đừng trách tác gi ả dùng hai từ x ế, tà gầ n như không khác nhau l ắm v ề l ượ ng thông tin. Th ơ c ủa bà không ph ải th ơ c ủa ng ười ngắ m c ảnh, t ả c ảnh, bà ch ỉ m ượ n c ảnh để tả lòng, m ượn cái bên ngoài để tả cái bên trong lúc nào c ũng đầy ắp nỗi ni ềm tâm s ự c ủa bà. D ẫu bà có đế n Đ èo Ngang vào lúc bình minh hay lúc đúng ngọ thì bà cũng phải bằng cách nào đó mà làm th ơ vào lúc bóng x ế tà, bở i thân ph ận bà ch ỉ h ợp vớ i thờ i đi ểm ấy trong ngày, hay nói rõ h ơn, tâm trạ ng bà cũng chính là cái thờ i đi ểm ấy, cái bóng x ế tà ấ y. Trong l ời th ơ c ủa bà, không có bu ổi sáng, chỉ có buổi chi ều. T ừ cu ối, là lúc s ắp tàn, là cái đang hế t, cái đang suy, đang mất dầ n s ức sống. Hu ống chi cái âm a, cái thanh huy ền kéo dài trong ti ếng tà sao mà buồn bã bâng khuâng. Đế n câu th ơ th ứ hai, Bà Huy ện Thanh Quan m ới b ắt đầ u t ả Đ èo Ngang bằ ng m ột cái nhìn khái quát: C ỏ cây chen đá, lá chen hoa Trong bức tranh này, ta th ấy có ba s ự v ật: c ỏ cây (c ỏ cây ch ỉ là m ột khái ni ệm chung, không phân bi ệt c ỏ v ới cây), lá và hoa. Ba s ự v ật ấy ở trong trạ ng thái l ẫn vào nhau, chen nhau mà t ự phô bày. Ở đâu c ũng th ấy c ỏ cây như ng đồng th ời c ũng th ấy c ả đá núi, l ại th ấy c ả hoa r ừng. Đẹp đấ y ch ứ, hùng vĩ đấ y ch ứ, nên th ơ đấ y ch ứ! Như ng sao mà hoang vu th ế, tr ơ trọi, xô bồ th ế, cái gì cũng chen cũng c ố tình ngoi lên, v ượt lên để tồn t ại, không phải sự hài hòa, s ự hòa h ợp để tạo nên v ẻ đẹ p. Thiên nhiên ở đây mà xa l ạ, ngoài con ng ười, ch ưa đượ c con ng ười bi ết đế n. Đố i lậ p với con ng ười. Mà con ngườ i ở đây l ại là m ột phụ nữ. M ột ph ụ nữ quý t ộc của m ột triều đạ i vàng son đã mất, gi ờ đang đi xa nhà, quá xa nhà, v ề cái miên man xa lắ c xa l ơ , nơ i mà trong ký ức gia đình còn gi ữ l ...
— Xem thêm —
Bình luận