Nhúng
Toàn màn hình
/ 6
Sao chép
Đang tải
BẤM ĐỂ XEM THÊM
Thông tin tài liệu
Ngày đăng: 2012-04-19 02:36:46
1 Cảm nhận về chùm thơ "Lục bát bốn mùa" LỤC BÁT BỐN MÙA Xuân Xuân về khẽ chạm làn môi Áo sương lãng đãng buông lơi vai trần Mưa như bụi ngọc trong ngần Vườn xưa Đào nở, trước sân Mai vàng. Hạ Tháng năm phượng cháy đỏ trời Gió như ai quạt làm rơi than hồng Ve ru giấc hạ say nồng Cánh diều bay giữa mênh mông nắng ngời. Thu Hạ đi vắng tiếng ve sầu Thu về trước ngõ qua cầu Heo may Lần tìm hơi ấm bàn tay Khép tà áo mỏng, đón ngày thu sang. Đông Mưa phùn, gió bấc- Mùa đông Đêm dài giá buốt, ngày không mặt trời Cành gầy treo giọt sương rơi Hẹn ngày lộc thắm- biếc ngời sắc xuân. Việt An Bức tranh bốn mùa vốn là đề tài quen thuộc trong thơ ca. Mùa Thu được biết đến là mùa của lá vàng bay, mùa Hạ với tiếng ve ngân. Mùa Đông cây trơ cành, trụi lá... Mùa Xuân đến, vạn vật thay áo mới, cây cối đâm chồi nẩy lộc, trăm hoa khoe sắc. Đó quy luật tất yếu của tự nhiên, mà sao cứ làm vấn vương lòng người. Vẫn theo quy luật liên hoàn của thời gian, không gian nhưng chùm thơ "Lục bát bốn mùa" của tác giả Việt An, đã để lại trong lòng bạn đọc những ấn tượng khó quên. Mùa xuân thường gợi cho ta nghĩ đến tuổi trẻ, đến vẻ đẹp đầy sức sống của con người và đất trời. Cảnh mùa Xuân trong thơ Việt An đầy quyến rũ. Tác giả cảm nhận được bước đi của thời gian. Xuân về nhẹ nhàng, say đắm như nụ hôn của thiếu nữ - "khẽ chạm làn môi". Bài thơ như một cung đàn trong trẻo, đằm thắm, thiết tha với bao cảm xúc: "Xuân về khẽ chạm làn môi Áo sương lãng đãng buông lơi vai trần Mưa như bụi ngọc trong ngần Vườn xưa Đào nở, trước sân Mai vàng." Một sớm xuân lãng đãng, cảnh vật được bao phủ trong lớp sương mờ. Sương phủ trắng trên đôi vai người thiếu nữ! Từ láy "lãng đãng" có giá trị tạo hình sâu sắc, cộng hưởng với những hình ảnh gợi cảm ("Áo sương lãng đãng buông lơi vai trần", "Mưa như bụi ngọc") đã khắc họa cảnh mùa xuân tràn đầy nhựa sống và không kém phần lãng mạn. Không gian xuân bừng sáng, lung linh trong sự hài hòa của sắc màu: sắc vàng của hoa mai, sắc hồng đỏ thắm, tinh khôi của những cành đào, sắc ngọc lung linh của những hạt mưa Xuân. Nếu sắc màu làm bừng sáng bức tranh xuân thì "sức nóng" là sự lan tỏa tạo nên bức tranh mùa Hạ. Không gian Hạ được phác họa rõ nét hơn trong sắc đỏ của hoa phượng, âm thanh của tiếng ve, sự dập dìu của cánh diều... Những hình ảnh có sức gợi tả, gợi cảm, đưa người đọc về miền kí ức tuổi thơ ngọt ngào, thân thương: "Tháng năm phượng cháy đỏ trời Gió như ai quạt làm rơi than hồng Ve ru giấc hạ say nồng Cánh diều bay giữa mênh mông nắng ngời." Cái hay của bài thơ này là ở những hình ảnh lôi cuốn, giàu chất gợi tả. Ve được nhân hoá "Ve ru giấc hạ say nồng". Hình ảnh "cánh diều" làm không gian thơ trở nên lãng mạn và mở rộng mênh mông, bát ngát. Cánh diều bay giữa bầu trời trong sắc nắng rực rỡ của mùa hè, gợi sự thanh bình, êm ả. Chỉ vài nét chấm phá, tác giả đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên mùa Hạ đầy ấn tượng. Tác giả đã khéo léo vận dụng thành công đặc trưng tái hiện không gian vô cực của thi ca; gói trọn bốn mùa Xuân - Hạ - Thu - Đông trong những sắc màu hài hòa, tươi mới. Mùa Thu trong thơ Việt An có nét mềm mại, dịu dàng. Tất cả đường nét, hình ảnh, màu sắc tương giao với nhau tạo nên một mùa Thu bàng bạc trong không gian Thu, làm say đắm lòng người. Mùa Thu còn được tác giả cảm nhận bằng sự giao cảm giữa tâm hồn và thiên nhiên: "Hạ đi vắng tiếng ve sầu Thu về trước ngõ qua cầu Heo may Lần tìm hơi ấm bàn tay Khép tà áo mỏng, đón ngày thu sang." Cái dào dạt của trời thu, sự bâng khuâng của lòng người hòa vào nhau, tạo nên nét mềm mại của cảnh vật, gợi cảm giác nhẹ nhàng thanh thoát, thoáng chút buồn man mác. Thời khắc của mùa Hạ trôi qua, nhường chỗ cho mùa Thu dịu nhẹ. Có một điều đặc biệt, nhưng rất chung, đó là mùa Thu trong thơ văn thường đượm buồn. Nét buồn này vương lại trong thi ca: “Mùa Thu đi qua còn để lại Một ít vàng trong lá trong cây Một ít buồn trong gió trong mây” (Tế Hanh) Nhà thơ Tế Hanh trong buổi chiều thu, đã có những cảm nhận như thế về mùa Thu- mùa gợi sầu, gợi nhớ. Nỗi buồn ấy dường như cũng là tâm trạng phổ quát của mỗi chúng ta, mỗi khi gió heo may chớm lạnh, lá vàng chao nghiêng, sương thu giăng mắc... Cái se lạnh của hơi thu khiến con người như muốn xích lại gần nhau: "Lần tìm hơi ấm bàn tay Khép tà áo mỏng đón ngày thu sang" Hình ảnh thơ gợi nên một cảm giác mơ hồ, xa vắng khiến lòng ta nao nao, bâng khuâng, nhớ tiếc… Mùa thu trong thơ của Việt An không có lá vàng rơi: "Lá vàng ...
— Xem thêm —
Từ khóa:
Bình luận