Đề bài : Suy nghĩ về nhân vật ông Hai trong tác phẩm Làng của Kim Lân

Số trang: 5
Mã số: 156345
Loại file: PDF
Nhúng
Toàn màn hình
Thích
/ 5
Sao chép
Đề bài :
Suy nghĩ về nhân vật ông Hai trong tác phẩm “Làng ”của Kim Lân.
Đáp án :
Kim Lân nhà văn vốn sống cùng phong phú và sâu sắc về nông thôn
Việt Nam.Các sáng tác của ông đều xoay quanh cảnh ngộ và sinh hoạt của người
nông dân. Văn bản “Làngđươc sáng tác vào thời kỳ đầu của cuộc kháng chiến
chống thực dân Pháp ,với nhân vật chính là ông Hai ,một lão nông hiền lành ,yêu
làng ,yêu nước và gắn bó với kháng chiến .
Ông Hai cũng như bao người nông dân quê txưa luôn gắn với làng quê
của mình.Ông u quí t hào v làng Ch Dầu và hay khoe v một cách
nhiệt tình, hào hứng. nơi tản ông luôn nhớ v làng,theo dõi tin tc kháng
chiến và hỏi thăm về Chợ Dầu .Tình u làng của ông càng được bộc lộ một cách
sâu sắc và cảm động trong hoàn cảnh ththách . Kim Lân đã đặt nhân vật vào
tình huống gay gắt để bộc lchiều sâu tình cảm của nhân vật.Đó là tin làng ch
Dầu lập ttheo giặc.Từ phòng thông tin ra,đang phấn chấn,náo nức vì những tin
vui của kháng chiến thì gặp những người tản cư,nghe nhắc đến tên làng,ông Hai
quay phắt lại,lắp bắp hỏi,hy vọng được nghe những tin tốt lành,nào ngbiết tin
dữ:“Cả làng Việt gian theo Tây ”.Tin bất ngờ ấy vừa lọt vào tai đã khiến ông bàng
hoàng, đau đớn :“Cổ ông lão nghn ắng hẳn lại,da mặt tê rân rân ,ông lão lặng đi
LIÊN HỆ QUẢNG CÁO 0906.345.800
tưởng như đến không thở được,một lúc lâu ông mới rặn è è nuốt một cái gì vướng
cổ.Ông cất tiếng hỏi,giọng lạc hẳn đi ”nhằm hy vọng điều vừa nghe không phải
sthật.Trước lời khẳng định chắc chắn của những người tản cư,ông tìm cách
lảng về.Tiếng chửi văng vẳng của người đàn cho con khiến ông tê i :“cha
mẹ tiên sư nhà chúng nó ,đói khổ ăn cắp ăn trộm bắt được người ta còn thương,cái
giống Việt gian bán ớc thì c cho mỗi đứa một nhát”.Về đến nhà ông chán
chường “nằm vật ra giường”,nhìn đàn con nước mắt ông cứ giàn ra chúng nó
cũng là trcon làng Việt gian đấy ư?Chúng cũng bị người ta rẻ rúng hắt hủi
đấy ư?”.Ông căm tnhững kẻ theo Tây,phản bội làng,ông nắm chặt hai tay lại
rít lên: “chúng bay ăn miếng cơm hay miếng gì vào mồm đi làm cái giống
Việt gian bán nước để nhục nhã thế này ”.Niềm tin,nỗi ngờ giằng trong
ông.Ông kiểm điểm lại từng người trong óc, thấy họ đều tinh thần cả “có đời
nào lại cam tâm làm cái điều nhục nhã ấy ”.Ông đau xót nghĩ đến cảnh “người ta
ghê tởm,người ta thù hằn cái giống Việt gian bán nước”.Suốt mấy ngày liền ông
chẳng dám đi đâu,“chỉ nhà nghe ngóng binh tình”,lúc nào cũng nơm nớp ởng
người ta đang để ý,đang bàn tán đến cái chuyện làng mình.Nỗi ám ảnh,day
dứt,nặng nề biến thành s shãi thường xuyên trong ông.Ông đau đớn,tủi hổ như
chính ông là người có lỗi...
Tình thế của ông càng trnên bế tắc,tuyệt vọng khi bà chủ nhà ý đuổi gia
đình ông với lý do không chứa người của làng Việt gian.Trong lúc tưởng tuyệt
LIÊN HỆ QUẢNG CÁO 0906.345.800
đường sinh sống ấy,ông thoáng có ý nghĩ quay về làng nhưng rồi lại gạt phắt ngay
bởi “về làng tc là bỏ kháng chiến,bỏ Cụ Hồ ”,là “cam chịu quay trở lại làm nô l
cho thằng Tây”. Tình u làng lúc này đã lớn rộng thành tình u nước bởi dẫu
tình yêu,niềm tin và thào v làng Dầu có bị lung lay nhưng niềm tin và CHồ và
cuộc kháng chiến không hề phai nhạt.Ông Hai đã lựa chọn một cách đau đớn và
dứt khoát:“Làng thì yêu thật nhưng làng theo Tây mất rồi thì phi thù!”.Dù đã xác
định thế nhưng ông vẫn không thể dứt bỏ tình cảm của mình đối với quê
hương.Bởì thế mà ông càng xót xa,đau đớn... Trong tâm trạng bị dồn nén và bế tắc
ấy,ông chỉ còn biết tìm niềm an i trong lời tâm svới đứa con trai nhỏ.Nói với
con thực ra đang trút nỗi lòng mình.Ông hỏi con những điều đã biết trước
câu trlời:“Thế nhà con đâu?”,“thế con ủng hộ ai ?”…Lời đứa con vang lên
trong ông thiêng liêng giản dị:“Nhà ta làng Ch Dầu”,“ủng hộ Cụ Hồ Chí
Minh muôn năm !…Những điều ấy ông đã biết,vẫn muốn cùng con khắc cốt ghi
tâm.Ông mong “anh em đồng chí biết cho bố con ông, tấm lòng bcon ông là như
thế đấy,bao giờ m đơn sai,chết thì chết bao giờ dám đơn sai ”.Những suy
nghĩ của ông như những lời nguyện thề son sắt.Ông xúc động,nước mắt “chảy
ròng ròng trên hai má”.Tấm lòng của ông với làng,với nước thật sâu nặng,thiêng
liêng.Dẫu cả làng Việt gian thì ông vẫn một lòng trung thành với kháng chiến,với
Cụ Hồ …
BẤM ĐỂ XEM THÊM
Thông tin tài liệu
Ngày đăng: 2012-11-06 16:27:32
Kim Lân là nhà văn có vốn sống vô cùng phong phú và sâu sắc về nông thôn Việt Nam.Các sáng tác của ông đều xoay quanh cảnh ngộ và sinh hoạt của người nông dân. Văn bản “Làng” đươc sáng tác vào thời kỳ đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp ,với nhân vật chính là ông Hai ,một lão nông hiền lành ,yêu làng ,yêu nước và gắn bó với kháng chiến . Ông Hai cũng như bao người nông dân quê từ xưa luôn gắn bó với làng quê của mình.Ông yêu quí và tự hào về làng Chợ Dầu và hay khoe về nó một cách nhiệt tình, hào hứng.Ở nơi tản cư ông luôn nhớ về làng,theo dõi tin tức kháng chiến và hỏi thăm về Chợ Dầu . Đề bài : Suy nghĩ về nhân vật ông Hai trong tác phẩm “Làng ”của Kim Lân. Đáp án : Kim Lân là nhà văn có vốn sống vô cùng phong phú và sâu sắc về nông thôn Việt Nam.Các sáng tác của ông đều xoay quanh cảnh ngộ và sinh hoạt của người nông dân. Văn bản “Làng” đươc sáng tác vào thời kỳ đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp ,với nhân vật chính là ông Hai ,một lão nông hiền lành ,yêu làng ,yêu nước và gắn bó với kháng chiến . Ông Hai cũng như bao người nông dân quê từ xưa luôn gắn bó với làng quê của mình.Ông yêu quí và tự hào về làng Chợ Dầu và hay khoe về nó một cách nhiệt tình, hào hứng.Ở nơi tản cư ông luôn nhớ về làng,theo dõi tin tức kháng chiến và hỏi thăm về Chợ Dầu .Tình yêu làng của ông càng được bộc lộ một cách sâu sắc và cảm động trong hoàn cảnh thử thách . Kim Lân đã đặt nhân vật vào tình huống gay gắt để bộc lộ chiều sâu tình cảm của nhân vật.Đó là tin làng chợ Dầu lập tề theo giặc.Từ phòng thông tin ra,đang phấn chấn,náo nức vì những tin vui của kháng chiến thì gặp những người tản cư,nghe nhắc đến tên làng,ông Hai quay phắt lại,lắp bắp hỏi,hy vọng được nghe những tin tốt lành,nào ngờ biết tin dữ:“Cả làng Việt gian theo Tây ”.Tin bất ngờ ấy vừa lọt vào tai đã khiến ông bàng hoàng, đau đớn :“Cổ ông lão nghẹn ắng hẳn lại,da mặt tê rân rân ,ông lão lặng đi tưởng như đến không thở được,một lúc lâu ông mới rặn è è nuốt một cái gì vướng ở cổ.Ông cất tiếng hỏi,giọng lạc hẳn đi ”nhằm hy vọng điều vừa nghe không phải là sự thật.Trước lời khẳng định chắc chắn của những người tản cư,ông tìm cách lảng về.Tiếng chửi văng vẳng của người đàn bà cho con bú khiến ông tê tái :“cha mẹ tiên sư nhà chúng nó ,đói khổ ăn cắp ăn trộm bắt được người ta còn thương,cái giống Việt gian bán nước thì cứ cho mỗi đứa một nhát”.Về đến nhà ông chán chường “nằm vật ra giường”,nhìn đàn con nước mắt ông cứ giàn ra “ chúng nó cũng là trẻ con làng Việt gian đấy ư?Chúng nó cũng bị người ta rẻ rúng hắt hủi đấy ư?”.Ông căm thù những kẻ theo Tây,phản bội làng,ông nắm chặt hai tay lại mà rít lên: “chúng bay ăn miếng cơm hay miếng gì vào mồm mà đi làm cái giống Việt gian bán nước để nhục nhã thế này ”.Niềm tin,nỗi ngờ giằng xé trong ông.Ông kiểm điểm lại từng người trong óc, thấy họ đều có tinh thần cả “có đời nào lại cam tâm làm cái điều nhục nhã ấy ”.Ông đau xót nghĩ đến cảnh “người ta ghê tởm,người ta thù hằn cái giống Việt gian bán nước”.Suốt mấy ngày liền ông chẳng dám đi đâu,“chỉ ở nhà nghe ngóng binh tình”,lúc nào cũng nơm nớp tưởng người ta đang để ý,đang bàn tán đến cái chuyện làng mình.Nỗi ám ảnh,day dứt,nặng nề biến thành sự sợ hãi thường xuyên trong ông.Ông đau đớn,tủi hổ ...
— Xem thêm —
Bình luận