Nhúng
Toàn màn hình
/ 14
Sao chép
Đang tải
Tải xuống tài liệu (14 trang)
Thông tin tài liệu
Ngày đăng: 2012-10-27 03:30:19
1 …………..o0o………….. Nghiên cứu triết học Đề tài: " TRIẾT HỌC VỚI TƯ CÁCH LỊCH SỬ TRIẾT HỌC (HỘI NGHỊ BÀN TRÒN VỀ CUỐN SÁCH CỦA V.V.XÔCÔLỐP “NHẬP MÔN LỊCH SỬ TRIẾT HỌC”) (Tiếp theo kỳ trước) " TRIẾT HỌC VỚI TƯ CÁCH LỊCH SỬ TRIẾT HỌC (HỘI NGHỊ BÀN TRÒN VỀ CUỐN SÁCH CỦA V.V.XÔCÔLỐP “NHẬP MÔN LỊCH SỬ TRIẾT HỌC”) (Tiếp theo kỳ trước) V.V.Vaxiliép: Tôi rất vui khi được phát biểu vài lời về cuốn sách mới xuất bản của V.V.Xôcôlốp và về những tư tưởng mà cuốn sách này đã gây sự chú ý đối với tôi. Đọc xong cuốn sách, trước hết, tôi thấy mừng về sự sáng tạo của tác giả. Chúng tôi thường gọi V.V.Xôcôlốp là cha cố của Khoa Triết MGU, nhưng về nhiệt huyết khoa học, nếu có thể nói như vậy, thì ở ông, còn cao hơn nhiều các nhà khoa học trẻ. Cuốn sách này thực sự là một sáng tạo mới, trong đó tác giả đã đưa ra một hệ thống độc đáo về sự kiến giải quá trình lịch sử triết học. Dĩ nhiên, các yếu tố của hệ thống đó đã rõ, nhưng tổ hợp của chúng là mới. Ý tôi muốn nói rằng, yếu tố cấu trúc của triết học và tương ứng với nó là lịch sử triết học phải là các quan hệ chủ – khách thể. Triết học, theo V.V.Xôcôlốp, đó là thế giới quan được duy lý hoá một cách tối đa. Hơn nữa, thế giới quan này còn được ông hiểu là quan điểm về thế giới với tư cách lĩnh vực tồn tại của nhân sinh. Sự vận động của tư duy triết học – đó là sự hiểu biết ngày càng sâu sắc hơn về vị thế của con người trong thế giới. Thiết nghĩ, đó là luận điểm đã được minh chứng và mang tính gợi mở về phương pháp luận. Vì thế mà bố cục của cuốn sách đã được trình bày rất đạt. Nó được bắt đầu từ việc xem xét ý định suy tư thần thoại về vị thế của con người trong thế giới, tiếp đến là toàn cảnh rộng mở của triết học Cổ đại, Trung cổ và triết học châu Âu Cận đại, và cuối cùng, được kết thúc ở việc trình bày hệ thống của Cantơ – người đã đưa ra tuyên bố vấn đề “con người là gì?” như một vấn đề cốt lõi của triết học. Điều đó có nghĩa là, triết học trong tiến trình lịch sử của mình, không chỉ làm rõ các mối quan hệ chủ – khách thể, mà còn chính xác hoá bản chất riêng có của nó. Nhiệm vụ của người nghiên cứu lịch sử triết học là phải làm cho tình hình đó trở nên rõ ràng. Chính vì vậy mà V.V.Xôcôlốp đã nhấn mạnh ý nghĩa của triết học trong việc nghiên cứu lịch sử triết học. Người nghiên cứu lịch sử triết học không tái tạo lịch sử đã có một cách thụ động, mà giải thích và kết cấu nó một cách sáng tạo. Để hiểu tính đặc thù của cách tiếp cận lịch sử triết học một cách rõ nét hơn – cách tiếp cận mà V.V.Xôcôlốp đã đưa ra trong cuốn sách này, – chúng ta hãy thử so sánh nó với những cách tiếp cận khác về lịch sử triết học – những cách tiếp cận được xem là phổ biến nhất. Cách tiếp cận thứ nhất có thể gọi là cách tiếp cận “mục đích luận” hoặc cách tiếp cận “chuẩn mực”. Các nhà nghiên cứu lịch sử triết học, công khai hay không công khai, đều đưa ra quan điểm khách quan được xem là thế mạnh của mình trong việc nhận thức bản chất của triết học hoặc thậm chí, cả bản thân chân lý (ở đây, tôi không muốn nói về những đòi hỏi khách quan, bởi những đòi hỏi chủ quan là đương nhiên) và xem xét hệ thống triết học quá khứ theo cách tiếp cận dần tới nó (hoặc xa dần nó). Đương nhiên, biểu hiện thái quá của cách tiếp cận như vậy là quan điểm lịch sử triết học của Hêghen – người mà nói một cách chính xác, đã chép lại chứ không phải tái cấu trúc lại lịch sử triết học. Những người nghiên cứu lịch sử ...
— Xem thêm —
Bình luận