Nhúng
Toàn màn hình
/ 5
Sao chép
Đang tải
Tải xuống tài liệu (5 trang)
Thông tin tài liệu
Ngày đăng: 2011-12-07 16:10:11
1 Bài làm Trong lời đi ếu vă n đầ y xót th ương và c ảm động đọc trướ c linh cử u Chủ t ịch H ồ Chí Minh, c ố Tổng Bí th ư Lê Du ẩn đã kh ẳng định: “Dân t ộc ta, nhân dân ta, non sông đất n ước ta đã sinh ra H ồ Ch ủ tịch, ng ười anh hùng dân t ộc vĩ đạ i, và chính Ng ười đã làm r ạng r ỡ dân t ộc ta, nhân dân ta, non sông đất n ước ta”. Nhà th ơ T ố H ữu c ũng đã th ể hi ện điều đó trong m ột bài th ơ khóc Bác – Bác ơi! Bác ơi! là ti ếng khóc tiễ n biệt, là lờ i “điếu vă n bi hùng”bằ ng thơ (Xuân Di ệu). Bài th ơ không ch ỉ b ộc l ộ nỗi đau xót và ti ếc th ươ ng, mà còn là sự đúc k ết nh ững suy nghĩ , chiêm nghi ệm sâu s ắc của tác gi ả về con ng ười và cu ộc đờ i của Ch ủ tịch H ồ Chí Minh. Giữa lúc cu ộc kháng chiế n chống đế quốc M ĩ c ủa dân t ộc đang ti ếp di ễn vô cùng gay go, quyế t liệt, ngày 2-9-1969, Ch ủ tịch H ồ Chí Minh t ừ trầ n. Ng ười qua đời là m ột tổn th ất lớ n lao đối với cách m ạng và dân t ộc Việt Nam. Trong nh ững ngày ấy, c ả dân t ộc ta và b ạn bè quốc t ế đã bi ểu l ộ n ỗi tiế c th ương, nỗi đau xót vô hạ n trước s ự ra đi c ủa Người. Trong nhữ ng ngày ấ y, “ Đời tuôn n ước m ắt, đờ i tuôn m ưa…”. Bác ơi! của T ố Hữu ra đời trong không khí nhữ ng ngày đại tang ấy. Bài th ơ như một bài “ điế u vă n bi hùng” th ể hi ện ở c ả k ết c ấu, gi ọng điệu l ẫ n hình ảnh, ngôn ngữ thơ… T ất c ả đã b ộc lộ nỗi đau xót, ti ếc th ương c ủa tác gi ả đồng th ời đúc k ết nh ững suy nghĩ , chiêm nghi ệm sâu s ắc của nhà th ơ về con ngườ i và cuộc đời của Chủ t ịch H ồ Chí Minh. Bài th ơ m ở đầ u vớ i khung c ảnh đau bu ồn, tang tóc bao trùm lên toàn cõi Vi ệt Nam trong nh ững ngày m ất Bác: “Su ốt mấy hôm rày đau tiễn đưa Đời tuôn n ước m ắt, trờ i tuôn m ưa”… Không hi ểu sao trong nh ững ngày Bác m ất, tr ời m ưa t ầm tã. Ph ải ch ăng t ổn th ất l ớn c ủa dân t ộc ta đã lay độ ng đến c ả tr ời xanh làm cho cao xanh kia c ũng tuôn trào nướ c mắt? Hay chính là n ước mắt c ủa con dân Vi ệt Nam khóc ngườ i cha già dân t ộc đã th ăng hoa, hòa vào v ũ trụ và ngưng kết thành m ưa? Nhà th ơ đã đồng nhấ t “đờ i” và “tr ời” t ạo thành m ột ý thơ có sứ c khái quát diễ n tả n ỗi đau lòng mình và n ỗi đau dân t ộc trước tổn th ất quá l ớn lao. Đ ó là nhữ ng giọt nước m ắt nóng b ỏng chất s ử thi – m ột dân tộc anh hùng tiế c th ương m ột anh hùng dân tộc. N ỗi tiếc th ương khi ến c ỏ cây, đấ t trời bỗng trở nên bùi ngùi, tâm h ồn người bỗng tr ở nên ng ơ ngác: “Chi ều nay con ch ạy về thăm Bác Ướt lạnh v ườn rau, m ấy gốc dừa!” Khung c ảnh thiên nhiên, khung cả nh nhà Bác… tất c ả v ẫn còn đây, như ng tất c ả đề u th ẫn th ờ: “Con lại lần theo l ối s ỏi quen Đến bên thang gác đứng nhìn lên Chuông ôi chuông nhỏ còn reo nữa? Phòng lặng, rèm buông, t ắt ánh đèn! … Trái bưởi kia vàng ng ọt với ai Th ơm cho ai n ữa hỡi hoa nhài! Còn đâu bóng Bác đi hôm sớm Quanh mặt h ồ in mây tr ắng bay...” Đoạ n th ơ v ới rấ t nhiề u câu h ỏi và câu c ảm thán. Nh ững dấ u hỏi, d ấm c ảm, d ấu ch ấm l ửng, nh ững thán t ừ cùng vớ i cách ng ắt nh ịp ch ậm, nh ịp dài ngắ n đan xen đã di ễn t ả m ột cách xúc động nỗi tiếc th ương nghẹ n ngào trong lòng nhà th ơ. Bài th ơ v ới lối k ết c ấu như một bài điếu vă n cổ đi ển (lung kh ởi – thích th ực – ai vãn). Tính c ổ điển trong k ết c ấu đã nâng hình tượ ng thơ và c ảm xúc của nhà th ơ lên t ầm vóc l ịch sử ...
— Xem thêm —
Bình luận