Hãy phân tích về một khổ thơ mà anh (chị) cho là hay nhất trong bài Đây thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử

Lượt xem: 7409
Số trang: 5
Mã số: 122330
Loại file: PDF
Nhúng
Toàn màn hình
Thích
/ 5
Sao chép
LIÊN HỆ QUẢNG CÁO 0906.345.800
Bài làm
Trong vườn thơ mi trăm hương nghìn sc hương lng ly ngt ngào,
người ta tng phong Hàn Mc T làm thng soái mt trường thơ: thơ Điên.
Nhng tưởng bước vào đó ch có “hn” và “trăng” cung điên và bnh hon
nhưng nhng vn thơ trong tro như Đây thôn Vĩ D buc mi độc gi phi
nhìn khác nghĩ khác v nhà thơ tài hoa mà bc mnh này. Đây thôn Vĩ D
khiến lòng người nghiêng nghiêng v mt min yêu thương trong tro đến
vô b. Kh thơ đầu tiên ca bài thơ có l hay hơn c:
Sao anh không v chơi thôn Vĩ?
Nhìn nng hàng cau nng mi lên
Vườn ai mướt quá xanh như ngc
Lá trúc che ngang mt ch đin.
Nhc đến bài thơ, ta không khi nghĩ đến mi tình tuyt vng ca thi
nhân vi mt giai nhân x Huế: cô Hoàng Th Kim Cúc. Bnh tt đã dt lìa
nhà thơ khi nhiu ước mơ tui tr trong đó có khát vng tình yêu và hnh
phúc. Nhng năm cui đời, Hàn Mc T đã có ln nhn được tm bưu nh
“có mây có cước, có cô gái chèo đò vi chiếc đò ngang, có my khóm tre,
có c ánh trăng hay ánh mt tri chiếu xung nước” (Trích thơ Hàn Mc T
gi Quách Tn) cùng my li thăm hi ca c nhân. Xúc động trước tm
lòng bn cũ, Hàn Mc T đã son bài thơ Đây thôn Vĩ D để đáp li tình
cm ca người xưa.
Không rõ khúc sông trong tm bưu nh nm nơi nao nhưng vi tri
thương, tri nh luôn p trong lòng, thi nhân gi đó là thôn Vĩ D – nơi
Hoàng Th Kim Cúc tng sinh sng, mt làng quê x Huế k sát dòng
Hương Giang thơ mng.
Nh đến người xưa là nhc đến Vĩ D thôn. M đầu thơ v Vĩ D thôn là
mt câu thơ rt gi tình, gi thương:
Sao anh không v chơi thôn Vĩ?
Câu hi tu t m ra mt tri liên tưởng. Câu hi là để hi: Sao lâu quá
anh chng v Vĩ D? Hi mà n cha mt li gin hn trách móc: anh bn
hay đã quên, đã không còn nh… Là hi hay trách cũng đều đáng yêu đáng
mến bi nét ngây thơ du dàng quá đỗi. Nhưng câu hi cũng là câu mi rt
tinh tế: sao anh chng v đi… li mi n cha mt nim thương nim nh,
anh v Vĩ D, anh v thăm quê và cũng để thăm… em…!?
Ngm k thêm chút na, cũng có th nhà thơ mượn li thôn n Vĩ D hi
“anh” nhưng đó cũng chính là câu thơ t hi mình ca thi sĩ: Sao mình
không v thăm thôn Vĩ? Hi cũng là mt cách để con người t t lòng mình,
t giãi bày nim thương ni nh.
Thôn Vĩ là “chn mô” mà khiến nhà thơ trăn tr, chăm chút cho câu thơ
v nơi y quá vy? Nm bên sông Hương ngoi ô x Huế, Vĩ D ni tiếng
LIÊN HỆ QUẢNG CÁO 0906.345.800
vi nhng khu vườn tươi tt, hoa thơm trái ngt phong cnh hu tình. Nhà
thơ Bích Khê tng ngi ca nơi này không ngt:
Vĩ D thôn! Vĩ D thôn
Biếc xanh cành trúc không bun mà say.
Còn vi Hàn Mc T, nơi thôn Vĩ D đã tng in du n ca “người
thương”, người để li trong lòng thi nhân nhiu đau bun khc khoi:
Ngày mai tôi b làm thi sĩ
Em ly chng ri hết ước mơ.
Vy, v vi Vĩ D thôn là v vi chân trơi cm xúc. V vi Vĩ D thôn ta
s được đón chào bng nhng điu đặc bit:
Nhìn nng hàng cau nng mi lên
Vườn ai mướt quá xanh như ngc
Lá trúc che ngang mt ch đin.
Cau tng hàng vươn lên trong “nng mi” đón chào khách đến (khách –
nhưng cũng là người xưa tình cũ, ân tình biết my!). “Nng mi” là nng
sm, là nhng tia nng đầu tiên trong ngày, nng ln vi sương vi khói
lng lng hư vô và trong tro vô ngn. “Nng mi” còn là nng đầu mùa,
nng đầu năm, là s m áp thiên nhiên ban tng cho s sng. Viết v hàng
cau, thi nhân trước, sau và cùng thi Hàn Mc T đã có nhiu:
Thôn Đoài thì nh thôn Đông
Cau thôn Đoài nh giu không thôn nào.
(Nguyn Bính)
hay Hng Nguyên đã rt tinh tế trong Nh:
nng chiu đột kích my hàng cau
Nhưng hàng cau lung linh tràn đầy sc sng trong hng đông thì ch
trong thơ Hàn Mc T mà thôi.
E p dưới hàng cau là “Vườn ai mướt quá xanh như ngc”. Câu thơ
không ch t mà còn là mt li trm tr ngc nhiên thích thú. Vườn ai mà
đẹp, mà xanh, mà ro rc sc sng đến thế! “Mướt” không phi mượt.
“Mượt” ch t được v b ngoài xanh, bóng. “Mướt” còn th hin dòng
nha, dòng sng bên trong đang tuôn trào du ngt; v thướt tha, yêu kiu
ca hoa lá toát ra c b ngoài. Dùng t “mướt” đã gi được cái xum xuê
tươi tt ca hoa và cây thôn Vĩ. Chưa hết, sc xanh “như ngc” còn gi đến
v đẹp trong tro, đài các, quý phái ca cnh vt. Mnh vườn y hn phi
được chăm sóc bi nhng đôi bàn tay cn cù tinh tế, biết yêu, biết quý, biết
trân trng v đẹp ca cuc sng. Dùng t phiếm ch “ai” – “vườn ai” thi
nhân đã nhìn cnh vt bng đôi mt tht tr tình. Bi t “ai” trong tiếng Vit
vô cùng tinh tế, nó gi nhng tình cm sâu kín, nhng yêu thương e p
thiêng liêng – tình la đôi:
Tải xuống 5,000₫ (5 trang)
Thông tin tài liệu
Ngày đăng: 2011-12-07 06:27:00
Trong  vườn  thơ  mới  trăm  hương  nghìn  sắc  hương  lộng  lẫy  ngạt  ngào, người ta từng phong Hàn Mặc Tử làm thống soái một trường thơ: thơ Điên. Những tưởng bước vào đó chỉ có “hồn” và “trăng” cuồng điên và bệnh hoạn nhưng những vần thơ trong trẻo như Đây thôn Vĩ Dạ buộc mỗi độc giả phải nhìn khác nghĩ khác về nhà thơ tài hoa mà bạc mệnh này. Đây thôn Vĩ Dạ khiến lòng người nghiêng nghiêng về một miền yêu thương trong trẻo đến
vô bờ. Khổ thơ đầu tiên của bài thơ có lẽ hay hơn cả: Sao anh không về chơi thôn Vĩ? Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên Vườn ai mướt quá xanh như ngọc Lá trúc che ngang mặt chữ điền. Trong  vườn  thơ  mới  trăm  hương  nghìn  sắc  hương  lộng  lẫy  ngạt  ngào, người ta từng phong Hàn Mặc Tử làm thống soái một trường thơ: thơ Điên. Những tưởng bước vào đó chỉ có “hồn” và “trăng” cuồng điên và bệnh hoạn nhưng những vần thơ trong trẻo như Đây thôn Vĩ Dạ buộc mỗi độc giả phải nhìn khác nghĩ khác về nhà thơ tài hoa mà bạc mệnh này. Đây thôn Vĩ Dạ khiến lòng người nghiêng nghiêng về một miền yêu thương trong trẻo đến vô bờ. Khổ thơ đầu tiên của bài thơ có lẽ hay hơn cả: Sao anh không về chơi thôn Vĩ? Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên Vườn ai mướt quá xanh như ngọc Lá trúc che ngang mặt chữ điền. Bài làm Trong vườn thơ m ới tr ăm h ương nghìn s ắc h ương l ộng l ẫy ngạ t ngào, ngườ i ta từng phong Hàn M ặc T ử làm thống soái m ột trường th ơ: th ơ Đ iên. Nh ững t ưởng bướ c vào đó chỉ có “h ồn” và “tr ăng” cu ồng điên và bệ nh hoạn như ng nhữ ng vần th ơ trong tr ẻo như Đ ây thôn V ĩ D ạ buộc m ỗi độc gi ả phả i nhìn khác nghĩ khác về nhà th ơ tài hoa mà b ạc m ệnh này. Đây thôn V ĩ D ạ khi ến lòng ng ười nghiêng nghiêng v ề m ột mi ền yêu th ương trong tr ẻo đế n vô bờ . Khổ thơ đầ u tiên c ủa bài th ơ có l ẽ hay hơ n cả: Sao anh không về ch ơi thôn V ĩ? Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên V ườn ai m ướt quá xanh nh ư ngọc Lá trúc che ngang m ặt chữ điền. Nh ắc đế n bài th ơ, ta không kh ỏi nghĩ đế n m ối tình tuy ệt v ọng c ủa thi nhân vớ i một giai nhân x ứ Hu ế: cô Hoàng Th ị Kim Cúc. B ệnh t ật đã d ứt lìa nhà th ơ khỏ i nhiề u ướ c m ơ tu ổi tr ẻ trong đó có khát v ọng tình yêu và h ạnh phúc. Nh ững n ăm cu ối đời, Hàn M ặc T ử đã có lầ n nhận đượ c tấm b ưu ảnh “có mây có cướ c, có cô gái chèo đò với chiếc đò ngang, có m ấy khóm tre, có cả ánh tr ăng hay ánh m ặt tr ời chi ếu xuống nướ c” (Trích thơ Hàn Mặc T ử gử i Quách T ấn) cùng m ấy l ời th ăm h ỏi của cố nhân. Xúc động trước tấm lòng bạ n cũ, Hàn M ặc T ử đã so ạn bài th ơ Đ ây thôn V ĩ D ạ để đáp l ại tình c ảm c ủa ng ười xưa. Không rõ khúc sông trong t ấm b ưu ảnh nằ m nơi nao nh ưng vớ i trời th ươ ng, trờ i nhớ luôn ấ p ủ trong lòng, thi nhân g ọi đó là thôn V ĩ D ạ – n ơi Hoàng Thị Kim Cúc t ừng sinh s ống, một làng quê x ứ Hu ế k ề sát dòng H ươ ng Giang th ơ m ộng. Nh ớ đế n ng ười xưa là nh ắc đế n V ĩ D ạ thôn. M ở đầ u th ơ v ề V ĩ D ạ thôn là m ột câu th ơ r ất g ợi tình, g ợi th ương: Sao anh không về ch ơi thôn V ĩ? Câu hỏi tu t ừ m ở ra m ột tr ời liên t ưởng. Câu hỏi là để hỏi: Sao lâu quá anh ch ẳng v ề V ĩ D ạ? H ỏi mà ẩn ch ứa m ột lờ i giận hờ n trách móc: anh bậ n hay đã quên, đã không còn nh ớ… Là h ỏi hay trách c ũng đều đáng yêu đáng m ến bở i nét ngây th ơ d ịu dàng quá đỗi. Nh ưng câu hỏi c ũng là câu m ời rấ t tinh t ế: sao anh ch ẳng v ề đi… lờ i mời ẩn ch ứa m ột ni ềm th ương ni ềm nh ớ, anh về Vĩ D ạ, anh về thăm quê và c ũng để thăm… em…!? Ng ẫm k ỹ thêm chút n ữa, c ũng có th ể nhà th ơ m ượ n lời thôn n ữ V ĩ D ạ h ỏi “anh” nh ưng đó c ũng chính là câu th ơ t ự h ỏi mình c ủa thi sĩ: Sao mình không về thăm thôn V ĩ? H ỏi c ũng là m ột cách để con ng ười tự tỏ lòng mình, t ự giãi bày ni ềm th ương nỗi nh ớ. Thôn V ĩ là “ch ốn mô” mà khi ến nhà th ơ tră n tr ở, ch ăm chút cho câu th ơ về nơi ấy quá vậ y? Nằm bên sông Hươ ng ngoại ô xứ Hu ế, V ĩ D ạ n ổi ti ếng với nh ững khu v ườn t ươi tố t, hoa th ơm trái ng ọt phong c ảnh h ữu tình. Nhà th ơ Bích Khê t ừng ngợ i ca nơi này không ng ớt: V ĩ D ạ thôn! V ĩ D ạ thôn Biếc xanh cành trúc không bu ồn mà ...
— Xem thêm —
Bình luận