Nhúng
Toàn màn hình
/ 5
Sao chép
Đang tải
Tải xuống tài liệu (5 trang)
Thông tin tài liệu
Ngày đăng: 2011-12-07 06:27:00
1 Bài làm Trong vườn thơ m ới tr ăm h ương nghìn s ắc h ương l ộng l ẫy ngạ t ngào, ngườ i ta từng phong Hàn M ặc T ử làm thống soái m ột trường th ơ: th ơ Đ iên. Nh ững t ưởng bướ c vào đó chỉ có “h ồn” và “tr ăng” cu ồng điên và bệ nh hoạn như ng nhữ ng vần th ơ trong tr ẻo như Đ ây thôn V ĩ D ạ buộc m ỗi độc gi ả phả i nhìn khác nghĩ khác về nhà th ơ tài hoa mà b ạc m ệnh này. Đây thôn V ĩ D ạ khi ến lòng ng ười nghiêng nghiêng v ề m ột mi ền yêu th ương trong tr ẻo đế n vô bờ . Khổ thơ đầ u tiên c ủa bài th ơ có l ẽ hay hơ n cả: Sao anh không về ch ơi thôn V ĩ? Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên V ườn ai m ướt quá xanh nh ư ngọc Lá trúc che ngang m ặt chữ điền. Nh ắc đế n bài th ơ, ta không kh ỏi nghĩ đế n m ối tình tuy ệt v ọng c ủa thi nhân vớ i một giai nhân x ứ Hu ế: cô Hoàng Th ị Kim Cúc. B ệnh t ật đã d ứt lìa nhà th ơ khỏ i nhiề u ướ c m ơ tu ổi tr ẻ trong đó có khát v ọng tình yêu và h ạnh phúc. Nh ững n ăm cu ối đời, Hàn M ặc T ử đã có lầ n nhận đượ c tấm b ưu ảnh “có mây có cướ c, có cô gái chèo đò với chiếc đò ngang, có m ấy khóm tre, có cả ánh tr ăng hay ánh m ặt tr ời chi ếu xuống nướ c” (Trích thơ Hàn Mặc T ử gử i Quách T ấn) cùng m ấy l ời th ăm h ỏi của cố nhân. Xúc động trước tấm lòng bạ n cũ, Hàn M ặc T ử đã so ạn bài th ơ Đ ây thôn V ĩ D ạ để đáp l ại tình c ảm c ủa ng ười xưa. Không rõ khúc sông trong t ấm b ưu ảnh nằ m nơi nao nh ưng vớ i trời th ươ ng, trờ i nhớ luôn ấ p ủ trong lòng, thi nhân g ọi đó là thôn V ĩ D ạ – n ơi Hoàng Thị Kim Cúc t ừng sinh s ống, một làng quê x ứ Hu ế k ề sát dòng H ươ ng Giang th ơ m ộng. Nh ớ đế n ng ười xưa là nh ắc đế n V ĩ D ạ thôn. M ở đầ u th ơ v ề V ĩ D ạ thôn là m ột câu th ơ r ất g ợi tình, g ợi th ương: Sao anh không về ch ơi thôn V ĩ? Câu hỏi tu t ừ m ở ra m ột tr ời liên t ưởng. Câu hỏi là để hỏi: Sao lâu quá anh ch ẳng v ề V ĩ D ạ? H ỏi mà ẩn ch ứa m ột lờ i giận hờ n trách móc: anh bậ n hay đã quên, đã không còn nh ớ… Là h ỏi hay trách c ũng đều đáng yêu đáng m ến bở i nét ngây th ơ d ịu dàng quá đỗi. Nh ưng câu hỏi c ũng là câu m ời rấ t tinh t ế: sao anh ch ẳng v ề đi… lờ i mời ẩn ch ứa m ột ni ềm th ương ni ềm nh ớ, anh về Vĩ D ạ, anh về thăm quê và c ũng để thăm… em…!? Ng ẫm k ỹ thêm chút n ữa, c ũng có th ể nhà th ơ m ượ n lời thôn n ữ V ĩ D ạ h ỏi “anh” nh ưng đó c ũng chính là câu th ơ t ự h ỏi mình c ủa thi sĩ: Sao mình không về thăm thôn V ĩ? H ỏi c ũng là m ột cách để con ng ười tự tỏ lòng mình, t ự giãi bày ni ềm th ương nỗi nh ớ. Thôn V ĩ là “ch ốn mô” mà khi ến nhà th ơ tră n tr ở, ch ăm chút cho câu th ơ về nơi ấy quá vậ y? Nằm bên sông Hươ ng ngoại ô xứ Hu ế, V ĩ D ạ n ổi ti ếng với nh ững khu v ườn t ươi tố t, hoa th ơm trái ng ọt phong c ảnh h ữu tình. Nhà th ơ Bích Khê t ừng ngợ i ca nơi này không ng ớt: V ĩ D ạ thôn! V ĩ D ạ thôn Biếc xanh cành trúc không bu ồn mà say. Còn với Hàn M ặc T ử, nơ i thôn V ĩ D ạ đã t ừng in dấ u ấn c ủa “ng ười th ươ ng”, ng ười để lại trong lòng thi nhân nhiề u đau buồn khắ c khoải: Ngày mai tôi bỏ làm thi sĩ Em lấy ch ồng rồi hết ướ c m ơ. V ậy, về với V ĩ D ạ thôn là về với chân tr ơi c ảm xúc. V ề v ới V ĩ D ạ thôn ta s ẽ đượ c đón chào bằ ng những đi ều đặ c biệt: Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên V ườn ai m ướt quá xanh ...
— Xem thêm —
Bình luận