Phân tích thái độ của nhân vật Huấn Cao đối với viên quản ngục trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Số trang: 5
Mã số: 122326
Loại file: PDF
Nhúng
Toàn màn hình
Thích
/ 5
Sao chép
Đang tải
BẤM ĐỂ XEM THÊM
Thông tin tài liệu
Ngày đăng: 2011-12-07 03:54:08
Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân là một tác phẩm có nhiều thành công lớn  về  nghệ  thuật.  Bên  cạnh  bút  pháp  lãng  mạn,  thủ  pháp  tương  phản,... nghệ thuật xây dựng nhân vật cũng tạo một ấn tượng khó phai mờ, góp phần vào sự thành công của truyện ngắn. Điều đó được thể hiện sinh động qua tâm lí nhân vật chính của thiên truyện – nhân vật Huấn Cao, đặc biệt là diễn biến thái độ của ông đối với nhân vật viên quản ngục. Bài làm Chữ ngườ i tử tù c ủa Nguy ễn Tuân là m ột tác phẩm có nhi ều thành công l ớ n về nghệ thuật. Bên c ạnh bút pháp lãng m ạn, th ủ pháp t ương phả n,... nghệ thuật xây d ựng nhân v ật c ũng t ạo m ột ấn t ượ ng khó phai m ờ, góp phầ n vào s ự thành công của truy ện ng ắn. Điề u đó đượ c th ể hi ện sinh động qua tâm lí nhân v ật chính c ủa thiên truy ện – nhân vậ t Huấn Cao, đặ c biệt là di ễn bi ến thái độ của ông đối với nhân v ật viên qu ản ng ục. Hu ấn Cao là ai? Trong tác ph ẩm, nhân vậ t này được xây d ựng v ới tấ t cả ni ềm yêu m ến, quý trọng c ủa tác giả. Đ ó là m ột ng ười anh hùng đầu đội trờ i, chân đạp đấ t, tài hoa vô song “có tài vi ết ch ữ”, v ăn võ song toàn. Chỉ vì không ch ịu bị giam c ầm trong xã h ội nhiều bất công ngang trái mà cùng nhân dân kh ởi ngh ĩa ch ống l ại tri ều đình. K ết c ục, ông đành l ỡ d ở m ột đời tài hoa anh d ũng, bị giam vào ch ốn ngục từ ch ờ án chém. Không ph ải n ơi nào khác, chính t ại chố n ngục t ừ này là n ơi “lí t ưởng” để di ễn ra cu ộc đố i đầ u gi ữa hai lu ồng t ư t ưở ng – hai th ế l ực thù đị ch: một bên là nhữ ng quan lại qu ản ng ục đạ i diệ n cho chính quy ền phong ki ến th ối nát, b ảo th ủ, tàn ác đương th ời; m ột bên là nh ững k ẻ “n ổi lo ạn”, nh ững tên “gi ặc c ỏ” – nh ững ng ười anh hùng vì b ất mãn c ường quy ền mà đứ ng lên khở i ngh ĩa. Hi ểu rõ đi ều đó hơ n ai hết, ban đầ u Huấn Cao đã tỏ rõ khí khái ti ết ngh ĩa bằ ng thái độ coi thường mi ệt th ị viên quả n ngục. Nh ưng hỡ i ôi, sự đờ i v ẫn vốn trái ngang nh ư th ế. Thối nát, b ảo th ủ, tàn ác là t ừ dùng cho ai kia, nó không hoàn toàn đúng v ới viên qu ản ng ục tỉnh S ơn, nơ i Huấ n Cao b ị giam. Viên quả n ngục lại là m ột người có tấ m lòng “bi ệt nh ỡn liên tài” r ất m ến phục, sùng bái tài vi ết ch ữ đẹ p c ủa Huấ n Cao và th ực sự là k ẻ còn l ại chút “thiên l ương”. Sau khi nh ận ra điều ấy, Hu ấn Cao b ằng t ất c ả s ự cao đẹp c ủa nhân cách m ột nhà nho chân chính đã cúi mình xu ống, nâng dậy và phủi bụi cho m ột linh h ồn đang trên b ờ v ực của t ội lỗ i. Hu ấn Cao dành nhữ ng dòng ch ữ cu ối đời mình tặ ng cho viên qu ản ngục, dành ti ếng nói nhân tình v ọng lên t ừ sâu th ẳm tâm h ồn khuyên gi ải viên qu ản ng ục nh ắc ông quay v ề v ới thiên l ương. Diễn bi ến thái độ ấy của Huấ n Cao là m ột quá trình biệ n chứng phứ c tạp. L ần đầ u tiên “ra m ắt” nh ững quả n ngục t ỉnh S ơn, Hu ấn Cao đã có m ột thái độ, vi ệc làm đầy thách th ức: “rỗ mạnh gông”. Trong cái “rỗ m ạnh” r ất t ự nhiên ấy ẩn ch ứa m ột thái độ khinh bạ c: gông cùm của các ngườ i có là gì? ta r ỗ gông đuổi rệp, và các ng ươi ch ẳng khác chi l ũ r ệp bám đen mặt đấ t kia. Vào trong nhà giam r ồi, thái độ của ông v ẫn không hề nhún nhường uốn mình hơ n. Trong khi viên qu ản ngục vì tấ m chân tình t ội nghi ệp mà h ết lòng ư u ái cho ông và các bạ n đồng chí thì ông luôn luôn ra m ặt: “khinh b ạc đế n đi ều”. Khi viên qu ản ngục đến gặ p ông trong nhà giam “khép nép” h ỏi: “Ngài mu ốn gì xin cho biế t tôi sẽ c ố g ắng chu c ấp” thì l ạnh lùng tr ả l ời: “Ngươi hỏi ta mu ốn gì? Ta ch ỉ ...
— Xem thêm —
Bình luận