Nhúng
Toàn màn hình
/ 5
Sao chép
Đang tải
Tải xuống tài liệu (5 trang)
Thông tin tài liệu
Ngày đăng: 2011-12-07 03:54:08
1 Bài làm Chữ ngườ i tử tù c ủa Nguy ễn Tuân là m ột tác phẩm có nhi ều thành công l ớ n về nghệ thuật. Bên c ạnh bút pháp lãng m ạn, th ủ pháp t ương phả n,... nghệ thuật xây d ựng nhân v ật c ũng t ạo m ột ấn t ượ ng khó phai m ờ, góp phầ n vào s ự thành công của truy ện ng ắn. Điề u đó đượ c th ể hi ện sinh động qua tâm lí nhân v ật chính c ủa thiên truy ện – nhân vậ t Huấn Cao, đặ c biệt là di ễn bi ến thái độ của ông đối với nhân v ật viên qu ản ng ục. Hu ấn Cao là ai? Trong tác ph ẩm, nhân vậ t này được xây d ựng v ới tấ t cả ni ềm yêu m ến, quý trọng c ủa tác giả. Đ ó là m ột ng ười anh hùng đầu đội trờ i, chân đạp đấ t, tài hoa vô song “có tài vi ết ch ữ”, v ăn võ song toàn. Chỉ vì không ch ịu bị giam c ầm trong xã h ội nhiều bất công ngang trái mà cùng nhân dân kh ởi ngh ĩa ch ống l ại tri ều đình. K ết c ục, ông đành l ỡ d ở m ột đời tài hoa anh d ũng, bị giam vào ch ốn ngục từ ch ờ án chém. Không ph ải n ơi nào khác, chính t ại chố n ngục t ừ này là n ơi “lí t ưởng” để di ễn ra cu ộc đố i đầ u gi ữa hai lu ồng t ư t ưở ng – hai th ế l ực thù đị ch: một bên là nhữ ng quan lại qu ản ng ục đạ i diệ n cho chính quy ền phong ki ến th ối nát, b ảo th ủ, tàn ác đương th ời; m ột bên là nh ững k ẻ “n ổi lo ạn”, nh ững tên “gi ặc c ỏ” – nh ững ng ười anh hùng vì b ất mãn c ường quy ền mà đứ ng lên khở i ngh ĩa. Hi ểu rõ đi ều đó hơ n ai hết, ban đầ u Huấn Cao đã tỏ rõ khí khái ti ết ngh ĩa bằ ng thái độ coi thường mi ệt th ị viên quả n ngục. Nh ưng hỡ i ôi, sự đờ i v ẫn vốn trái ngang nh ư th ế. Thối nát, b ảo th ủ, tàn ác là t ừ dùng cho ai kia, nó không hoàn toàn đúng v ới viên qu ản ng ục tỉnh S ơn, nơ i Huấ n Cao b ị giam. Viên quả n ngục lại là m ột người có tấ m lòng “bi ệt nh ỡn liên tài” r ất m ến phục, sùng bái tài vi ết ch ữ đẹ p c ủa Huấ n Cao và th ực sự là k ẻ còn l ại chút “thiên l ương”. Sau khi nh ận ra điều ấy, Hu ấn Cao b ằng t ất c ả s ự cao đẹp c ủa nhân cách m ột nhà nho chân chính đã cúi mình xu ống, nâng dậy và phủi bụi cho m ột linh h ồn đang trên b ờ v ực của t ội lỗ i. Hu ấn Cao dành nhữ ng dòng ch ữ cu ối đời mình tặ ng cho viên qu ản ngục, dành ti ếng nói nhân tình v ọng lên t ừ sâu th ẳm tâm h ồn khuyên gi ải viên qu ản ng ục nh ắc ông quay v ề v ới thiên l ương. Diễn bi ến thái độ ấy của Huấ n Cao là m ột quá trình biệ n chứng phứ c tạp. L ần đầ u tiên “ra m ắt” nh ững quả n ngục t ỉnh S ơn, Hu ấn Cao đã có m ột thái độ, vi ệc làm đầy thách th ức: “rỗ mạnh gông”. Trong cái “rỗ m ạnh” r ất t ự nhiên ấy ẩn ch ứa m ột thái độ khinh bạ c: gông cùm của các ngườ i có là gì? ta r ỗ gông đuổi rệp, và các ng ươi ch ẳng khác chi l ũ r ệp bám đen mặt đấ t kia. Vào trong nhà giam r ồi, thái độ của ông v ẫn không hề nhún nhường uốn mình hơ n. Trong khi viên qu ản ngục vì tấ m chân tình t ội nghi ệp mà h ết lòng ư u ái cho ông và các bạ n đồng chí thì ông luôn luôn ra m ặt: “khinh b ạc đế n đi ều”. Khi viên qu ản ngục đến gặ p ông trong nhà giam “khép nép” h ỏi: “Ngài mu ốn gì xin cho biế t tôi sẽ c ố g ắng chu c ấp” thì l ạnh lùng tr ả l ời: “Ngươi hỏi ta mu ốn gì? Ta ch ỉ mu ốn có m ột điều là nhà ngươ i đừ ng đặt chân vào đây”. Ông r ất ung dung n ơi bùn lấ y khắc nghi ệt ấy, thái độ này t ất đã n ằm trong toan tính c ủa Huấn Cao: ông càng t ỏ ra ung dung bao nhiêu càng t ỏ lòng khinh bạ c lũ “tiể u lại gi ữ tù” b ấy nhiêu, chúng ch ằng hề làm ông lo s ợ, chúng đang ...
— Xem thêm —
Bình luận